Kể lại một lần làm việc có lỗi với bạn.

Nhật ký là nơi mà mỗi chúng ta gửi vào đó tất cả tâm tư, tình cảm của mình mỗi ngày. Nhật ký là góc nhỏ riêng tư nhất, thầm kín nhất của riêng mình bạn, chẳng ai có quyền xâm phạm. Vậy mà tôi lại đi đọc nhật ký của người bạn thân nhất của mình.
Lê là cô bạn gái thân thiết nhất của tôi. Thế nhưng, tính cách của Lê lại trái ngược hẳn với tôi. Tôi là một người cực kỳ vui vẻ và lạc quan. Lê thì trầm lặng, e dè, ít nói. Dù hai đứa chơi thân với nhau đã lâu, nhưng cái cảm giác chưa hiểu hết về Lê luôn thôi thúc trong tôi ý muốn tìm hiểu thêm về Lê bằng mọi cách. Sự tò mò ấy đã khiến tôi phạm phải một lỗi lầm không thể tha thứ được. Đó là xem trộm nhật ký của Lê.
Hôm ấy, tôi và Lê cùng hẹn nhau học nhóm tại nhà Lê. Tôi đã lên đến tận phòng mà Lê chẳng hề hay biết, vẫn cắm cúi viết vào một cuốn sổ màu hồng khá dày. Đến khi tôi chào Lê thì Lê bỗng giật mình, tỏ ra lúng túng, vừa giấu vội quyển sổ vào trong tủ vừa nói:
_ Lan đấy à, làm Lê hết cả hồn luôn!
Đúng lúc ấy, có tiếng mẹ Lê gọi từ dưới lầu, bảo Lê xuống mang bánh và nước lên để hai đứa học nhóm cho thoải mái. Lê bảo tôi ngồi chờ rồi líu ríu chạy xuống. Tôi nghĩ thầm trong bụng:
_ Nhật ký à? Đọc một chút không biết có sao không nhỉ?
Tôi rón rén như kẻ ăn trộm, mở tủ lấy quyển nhật ký ra. Bàn tay tôi cứ nửa như muốn lật từng trang, nửa như muốn cất nó đi vì không muốn xâm phạm đến bí mật riêng tư của người khác. Tôi giật thót tim khi nghe tiếng bước chân Lê bước lên cầu thang. Tôi vội vàng cất quyển nhật ký vào chỗ cũ rồi giả vờ như đang đọc cuốn sách toán một cách chăm chú. Lúc ấy, tim tôi đập nhanh ghê lắm. May mà Lê không phát hiện ra.
Suốt buổi hôm ấy, tôi chẳng thể tập trung vào học được. Quyển nhật ký lúc nãy vẫn tiếp tục khơi gợi trí tò mò của tôi. Lê viết gì trong cuốn sổ ấy nhỉ? Tôi lén nhìn gương mặt của bạn tôi. Có lẽ vì chơi thân với nhau khá lâu nên tôi và Lê trông hơi giống nhau, cùng làn da trắng mịn, cùng mái tóc đen dài thẳng mượt. Điều duy nhất khác biệt giữa hai chúng tôi là đôi mắt, cửa sổ tâm hồn. Mọi người đều bảo đôi mắt tôi tròn xoe, luôn ánh lên những nét rạng rỡ khi có niềm vui. Còn đôi mắt Lê thì rất đẹp với đôi hàng mi cong vút, nhưng lúc nào cũng đượm buồn. Chỉ cần đọc cuốn nhật ký ấy thì tôi đã có thể biết được hết những gì ẩn chứa trong đôi mắt ấy. “Đọc một chút thôi, chỉ một chút thôi chắc không sao đâu”. Tôi nghĩ thầm và quyết tâm thực hiện ý định ấy.
Hôm sau, biết Lê phải đi học thêm trước giờ học nhóm, tôi bèn đến nhà Lê sớm hơn thường lệ. Quyển nhật ký của Lê vẫn cất trong chiếc tủ ấy. Bàn tay tôi run run lần giở từng trang.
“Ngày… tháng… năm…
Hôm nay là ngày đầu tiên của mình ở trường cấp hai. Mình cảm thấy thật vui vì đã có một cô bạn đáng yêu đến làm quen với mình. Nhật ký biết không, bạn ấy như một thiên thần hạnh phúc vì đã giúp mình thoát khỏi sự cô đơn và buồn chán khi lần đầu tiên bước vào môi trường xa lạ này. Một tình bạn khởi đầu thật đẹp. Mong là sẽ luôn như thế.”
“Ngày… tháng… năm…
Nhật ký ơi, mình buồn quá! Mình đã hy vọng vào tình bạn này thật nhiều. Thế mà hôm nay Lan lại bảo rằng không thể nào chịu được sự lặng lẽ của mình. Lan nói đôi mắt đượm buồn của mình luôn khiến Lan lo lắng nhưng mình không bao giờ chịu nói lý do để Lan yên tâm. Lan ơi, hãy thông cảm cho mình nhé. Mình đã thật có lỗi khi không nói ra sự thật về gia đình mình cho Lan biết. Ba mẹ mình đã ly dị nhau từ hồi mình mới ba tuổi. Ba mình không đi công tác nước ngoài như mình từng kể với Lan. Thật ra, ba mình đã có gia đình riêng ở xa lắm. Mình luôn muốn được gọi tiếng “ba”, được ba chăm sóc, chiều chuộng như ba Lan thương yêu Lan vậy. Đôi khi mình ganh tỵ với Lan lắm, Lan biết không. Xin Lan hãy tha lỗi cho Lê nhé!”
“Ngày… tháng… năm…
Mình và Lan đã làm hòa với nhau rồi. Lan luôn dặn mình phải lạc quan hơn, cười nhiều hơn và sống vui vẻ hòa đồng hơn.Mình biết Lan rất yêu quý mình.Từ nay mình phải luôn cười và yêu đời mới được.Tại sao không cười vì hạnh phúc khi mình có một người bạn tuyệt vời như Lan.”
Đọc đến đây tôi không thể nào đè nén được những cảm xúc của mình nữa.Tôi cất cuốn nhật kí vào chỗ cũ rồi xin phép mẹ Lê về nhà.Về đến phòng mình tôi nằm trên giường và khóc thật nhiều.Khóc vì thương bạn tôi phải chịu những nỗi buồn,khóc vì Lê hết mực yêu quý tôi mà tôi lại lén lút đọc nhật kí của bạn .

Ngay sau đó,vừa đi học thêm về Lê đã sang nhà tôi vì nghĩ tôi bị bệnh.Lúc đó tôi đã ôm chầm lấy Lê và nói trong nước mắt:

-Lê ơi,mình xin lỗi cậu nhé!Tụi mình là bạn tốt của nhau mãi nha!
Lê ngạc nhiên rồi cũng ôm lấy tôi vào lòng.Lê đâu biết tôi đã làm gì.Nhưng có một điều mà cả tôi và Lê đều biết đó là hai đứa đã là bạn tri kỉ của nhau rồi.

Thế là sau bao suy nghĩ sai lầm,thật may mắn là điều đó đã dẫn đến một tình bạn đẹp nhất mà chúng tôi từng có.Nhưng chắc chắn rằng nếu có lần sau,tôi sẽ không bao giờ phạm phải sai lầm rất lớn là đọc trộm nhật kí của ai đó.Mỗi người đều có một khoảng trời riêng mà chúng ta cần phải tôn trọng.Sự thiện chí và chân thành sẽ giúp con người dần hiểu nhau hơn và yêu thương nhau nhiều hơn


Các từ khóa trọng tâm " cần nhớ " của bài viết trên hoặc " cách đặt đề bài " khác của bài viết trên:
  • kể lại việc làm có lỗi với bạn
  • ke lai viec lam co loi voi ban van nghi luan
  • nhưng bai van mẫu kể về việc làm cảm thấy có lỗi với bạn
  • ke ve viec em co loi voi ban
  • bai van hãy ke lai viec lam co loi voi ban
  • kể lại một lần em có lỗi với bạn
  • kể lại một có lỗi với bạn thân
  • kể lại một chuyện em đã làm có lỗi với bạn
  • hãy kể việc làm em cảm thấy có lỗi với bạn
  • tập làm văn hãy kể lại một lần có lỗi với bạn
  • ,