Cảm nghĩ về một loài cây (hoa) mà em yêu quý nhất

Ở nhà, người thân thường gọi em là Siren. Đó là tên một loài hoa ở Liên Xô, nơi ba mẹ em trải qua những năm tháng sinh viên. Một hôm, bác Kiên, bạn của ba mẹ đã cất công mang từ Matcova về một bó Siren để tặng em.

“Ôi, loài hoa ta từng được ước ao được biết đến là đây ư?”. Ôm bó Siren, lòng em chợt chùng xuống mềm mại bởi sắc tím nao nao và hương thơi nhè nhẹ. Không rực rỡ như hoa cúc, không lộng lẫy như hoa hồng, những bông Siren thật dịu dàng và đằm thắm bởi mùi hương thanh khiết.

Thoạt nhìn, hoa Siren hao hao hoa dạ hương nhưng cánh tròn và dày hơn. Từng cụm hoa li ti. li ti như sao, kết lại thành chùm hình mái vòm. Lá Siren nom từa tựa hoa giấy, xanh thẫm, có cuống dài, mọc đối nhau.
Trông xa, toàn bộ cành hoa giống như cây nến xanh thắp ngọn lửa tím. Ba em kể: “Hoa mới nở thì mang màu tim tím như hoa xoan, khi sắp tàn thì chuyển dần sang màu trắng. Siren mọc thành cụm lúp xúp, bừng nở vào chớm xuân, khi tuyết vừa tan, nó thả vào không gian làn hương thơm mát”. Em tò mò hỏi: “Vậy là Siren đem mùa xuân về hay mùa xuân kéo Siren thức tỉnh hả ba?”. Ba lắc đầu “chỉ biết sớm xuân, khi tuyết vừa tan, mọi người đã thấy Siren vươn nhành”.

Mẹ lại kể: “Thường mỗi bông Siren nhỏ chỉ có bốn cánh thôi, nhưng đôi khi lác đác trong chùm lọt một bông hoa năm cánh hiếm hoio.. Thế nên truyền rằng, ai tìm được bông hoa năm cánh sẽ là người vui vẻ, hạnh phúc”.

Có thể em chẳng tìm được bông hoa năm cánh nào nhưng em vẫn hạnh phúc vì Siren là sợi dây vô hình gắn kết ba mẹ với nhau trước đây và cả sau này.

Miên man theo dòng hồi tưởng, đắm chìm trong hương hoa ngan ngát, em bỗng mơ đến nước Nga xa xôi, nơi những bạn nhỏ như em đang vui đùa bên bóng nắng tím của Siren. Nhắm mắt lại, em vẫn hình dung rõ mồn một hình ảnh rặng Siren tím trải dài hàng con phố.

Yêu nước Nga qua những câu chuyện của ba mẹ, em bỗng thấy đam mê loài hoa Siren đến kỳ lạ. Có lẽ ai đã từng nhìn thấy loài hoa này thì trong tâm hồn hẳn sẽ vương vấn sắc tím dịu dàng và hương thơm dịu nhẹ của nó.

Nhẹ nhàng kẹp một bông Siren vào quyển sổ tay, em muốn ướp cả sự thanh tao của nó và chợt hiểu vì sao Siren là một dấu ấn trong những kỷ niệm mà ba mẹ hằng nhớ về nước Nga thân thương. Em tự nhủ, mình là một bông hoa Siren năm cánh của ba mẹ.