1. Home
  2. Văn mẫu lớp 7
  3. Bài viết số 1 lớp 7 – Văn mẫu lớp 7
Hà Dím 1 ngày trước

Bài viết số 1 lớp 7 – Văn mẫu lớp 7

Bài viết số 1 lớp 7, văn mẫu lớp 7 sinh động, sâu sắc, hỗ trợ học sinh rèn kỹ năng viết văn nghị luận, miêu tả, bày tỏ cảm xúc và tư duy logic.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1: Kể một chuyện lí thú ở trường cho bố mẹ

Đề bài: Kể cho bố mẹ nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động, hoặc buồn cười,…) mà em gặp ở trường.

Dàn ý chuẩn: Kể một chuyện lí thú ở trường cho bố mẹ

Mở bài: Giới thiệu câu chuyện

Tạo bối cảnh: Bắt đầu bằng một câu nói tự nhiên, thể hiện sự háo hức muốn chia sẻ câu chuyện với bố mẹ.

(Ví dụ): “Hôm nay ở trường có chuyện này hay lắm, con muốn kể cho bố mẹ nghe.”

Giới thiệu sơ lược: Nêu tên câu chuyện và cảm xúc chính của nó (buồn cười, cảm động, lí thú).

(Ví dụ): “Chuyện xảy ra trong giờ ra chơi hôm nay khiến con vừa bất ngờ vừa rất vui.”

Thân bài: Kể chi tiết sự việc

Bối cảnh:

Thời gian: Chuyện xảy ra lúc nào? (Giờ ra chơi, trong giờ học, sau giờ học…)

Không gian: Ở đâu? (Trong lớp, trên sân trường, ở phòng thí nghiệm…)

Nhân vật: Có những ai tham gia? (Bạn bè, thầy cô,…)

Diễn biến câu chuyện:

Khởi đầu: Sự việc bắt đầu như thế nào? (Hành động của một nhân vật, một tình huống bất ngờ…)

Đỉnh điểm (Cao trào): Đây là phần quan trọng nhất, nơi diễn ra sự việc chính. Kể chi tiết về khoảnh khắc hài hước, hành động cảm động, hay phát hiện lí thú.

Nếu là chuyện buồn cười: Kể những hành động, lời nói ngô nghê, hài hước khiến cả lớp bật cười.

Nếu là chuyện cảm động: Tập trung miêu tả hành động đẹp, tình cảm ấm áp và cảm xúc của các nhân vật.

Nếu là chuyện lí thú: Kể về một sự kiện bất ngờ, một khám phá mới lạ.

Kết thúc: Sự việc kết thúc ra sao? Mọi người có phản ứng gì sau đó?

Cảm xúc của em:

Trong khi câu chuyện diễn ra, em đã cảm thấy thế nào?

Sau khi về nhà kể lại, em thấy câu chuyện đó có ý nghĩa gì với mình?

Kết bài: Nêu cảm nghĩ và ý nghĩa

Cảm xúc của bố mẹ: Kể về phản ứng của bố mẹ khi nghe em kể chuyện. (Bố mẹ cười, gật đầu, vỗ vai an ủi,…)

Bài học rút ra: Nêu bài học mà em nhận được từ câu chuyện đó.

Tổng kết: Khẳng định ý nghĩa của câu chuyện đối với em, rằng nó là một kỉ niệm đáng nhớ.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1 – Văn mẫu lớp 7 bài 1

Câu chuyện buồn cười trong giờ Sinh học

Sau bữa cơm chiều ấm cúng, khi bố mẹ đang xem thời sự và con đang dọn dẹp bàn ăn, một tiếng cười khúc khích bỗng vang lên trong đầu, đưa con trở về với một kỷ niệm không thể quên của ngày hôm nay. Con vội chạy đến, ngồi vào chiếc ghế đối diện, và nói với bố mẹ bằng một giọng đầy hào hứng: “Bố mẹ ơi, hôm nay lớp con có một chuyện này vui lắm, con kể cho bố mẹ nghe nhé! Đảm bảo bố mẹ sẽ cười vỡ bụng cho mà xem!” Bố mẹ mỉm cười, ánh mắt đầy tò mò, và con bắt đầu câu chuyện của mình.

Hôm nay là tiết Sinh học. Cô giáo cho chúng con quan sát cấu tạo của con ếch đã được ướp formol. Cả lớp được chia thành từng nhóm, mỗi nhóm được phát một con ếch, một bộ dụng cụ phẫu thuật và một lọ cồn. Cả lớp ai cũng hăng hái, chỉ có bạn Tú Anh là ngồi nhăn mặt, mặt tái mét. Tú Anh vốn nổi tiếng là sợ tất cả các loài bò sát, ếch nhái. Lần nào nhìn thấy chúng, cậu ấy cũng nhắm tịt mắt, co rúm người lại. Vậy mà hôm nay lại phải học bài này. Cả lớp ai cũng nín cười khi nhìn thấy biểu cảm của Tú Anh. Mồ hôi lấm tấm trên trán, tay cậu run run cầm dụng cụ. Bỗng dưng, một tiếng “Á!” thất thanh vang lên, giật mình làm đổ cả lọ cồn. Thì ra, Tú Anh đã lỡ tay chạm vào chân con ếch, và vì quá sợ hãi nên cậu ấy cứ nghĩ con ếch còn sống, đang chuẩn bị nhảy vào người cậu ấy. Cả lớp con đã được một phen cười vỡ bụng. Cô giáo phải bật cười thành tiếng, nói rằng đây là lần đầu tiên cô thấy một học sinh “sáng tạo” như vậy. Tú Anh xấu hổ, mặt cậu ấy đỏ bừng. Cậu ấy lắp bắp giải thích: “Cô ơi, con… con cứ tưởng con ếch còn sống ạ. Con… con xin lỗi cô ạ!” Cả lớp con được một phen cười vỡ bụng. Dù Tú Anh sợ hãi, nhưng khuôn mặt ngô nghê và câu nói thật thà của cậu ấy đã khiến cả lớp cười nghiêng ngả. Mãi đến lúc cô giáo cầm con ếch lên, vừa giải thích vừa trêu chọc, Tú Anh mới hiểu ra mọi chuyện và thở phào nhẹ nhõm. Tiết học hôm đó, dù đầy tiếng cười, nhưng vẫn không thể nào quên. Chuyện này đã trở thành một kỷ niệm đáng nhớ về một tiết học Sinh học không thể nào quên.

Khi con kể xong, bố mẹ con cũng cười không ngớt. Bố vỗ vai con, nói: “Con trai của bố cũng hài hước đấy chứ!”. Mẹ thì gật đầu: “Học sinh lớp con thật đáng yêu, đúng là tuổi học trò hồn nhiên, vô tư. Những kỷ niệm như thế sẽ theo con suốt cuộc đời.” Con cũng nghĩ như vậy. Tuy chỉ là một câu chuyện nhỏ, nhưng nó đã làm cho tiết học vốn khô khan trở nên thật thú vị, và cho con thấy rằng, sự hồn nhiên, ngây thơ đôi khi lại tạo ra những khoảnh khắc đáng yêu và đáng nhớ đến thế.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1 – Văn mẫu lớp 7 bài 2

“Người hùng” bất đắc dĩ trong giờ cắm trại

“Mẹ ơi, hôm nay con đã chứng kiến một chuyện rất thú vị và cũng rất cảm động, mẹ ạ!” – Con bắt đầu câu chuyện khi đang cùng mẹ dọn dẹp nhà cửa. Ánh mắt con vẫn còn lấp lánh sự ngưỡng mộ khi nhớ lại hình ảnh của bạn Long ngày hôm nay. “Chuyện là thế này. Hôm nay lớp con tổ chức cắm trại ngoài sân trường. Dưới cái nắng vàng hanh của buổi chiều tháng Mười, chúng con ai cũng hăng hái, rộn ràng. Nhóm con được phân công chuẩn bị nước uống. Nhóm có một bạn rất vụng về, đó là bạn Nam. Khi đang chuẩn bị, Nam lỡ tay làm đổ cả thùng nước và làm ướt hết đồ của cả nhóm. Vẻ mặt của Nam lúc đó thật đáng thương, cậu ấy cúi gằm mặt xuống, lắp bắp xin lỗi: “Tớ xin lỗi… tớ vụng về quá…”. Cả nhóm lúng túng nhìn nhau, không biết phải làm sao. Ai cũng nghĩ lần này xong rồi, mọi thứ sẽ bị trì hoãn.

Lúc đó, con thấy bạn Long, người nổi tiếng lạnh lùng và ít nói nhất lớp lại là người đầu tiên chạy tới giúp Nam. Long không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ lấy khăn lau sạch đồ cho Nam, rồi đi lấy nước khác để cả nhóm tiếp tục công việc. Hành động của bạn Long khiến cả lớp con bất ngờ và vô cùng cảm động. Từ hôm đó, bọn con ai cũng muốn kết thân hơn với bạn Long, và hiểu ra rằng vẻ ngoài lạnh lùng không thể nói lên tất cả. Long chính là người hùng thầm lặng của nhóm con, của cả lớp con ngày hôm đó. Hành động của bạn Long tuy nhỏ, nhưng nó đã để lại một bài học sâu sắc cho cả nhóm con. Đó là bài học về sự đoàn kết, sự quan tâm, và sự sẻ chia.

Khi con kể xong, mẹ con mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn con: “Vậy là con đã tìm thấy một người bạn rất tốt rồi đấy. Mẹ rất vui vì con đã học được một bài học quý giá về tình bạn.” Con cũng nghĩ như vậy. Vẻ ngoài lạnh lùng của Long đã che giấu một trái tim ấm áp. Tình bạn không chỉ là những lời nói, mà còn là những hành động cụ thể, dù là nhỏ nhất. Câu chuyện này đã thay đổi cách nhìn của con về Long, và làm con trân trọng hơn tình bạn mà chúng con đã có được.”

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1 – Văn mẫu lớp 7 bài 3

Bức thư cảm động của chú bảo vệ trường

Sau giờ cơm tối, con thấy bố vẫn còn ngồi đọc báo. Ánh mắt bố tập trung vào những dòng chữ trên trang báo, con chợt nhớ đến một câu chuyện cảm động mà con đã nghe được ở trường. “Bố ơi, hôm nay thầy hiệu trưởng đã đọc một bức thư rất đặc biệt, khiến cả trường con ai cũng xúc động. Đó là bức thư của chú bảo vệ trường mình.” – Con kể lại, giọng vẫn còn xúc động. “Bức thư được thầy hiệu trưởng đọc trong buổi chào cờ đầu tuần, nó không hề dài nhưng lại có sức lay động lớn. Chú kể về một câu chuyện có thật: Hôm đó, chú thấy có một bạn học sinh ăn quà vặt xong vứt rác bừa bãi. Chú đã lặng lẽ đi theo và nhặt rác thay bạn đó. Trong thư, chú viết: ‘Tôi không cần các em phải biết tôi là ai, nhưng tôi mong các em hãy ý thức rằng mỗi hành động nhỏ của các em hôm nay sẽ định hình nên tương lai của các em ngày mai.’ Thầy hiệu trưởng đọc xong, cả trường con ai cũng im lặng, và con nhận ra rằng, chú không chỉ là một người bảo vệ, mà còn là một người thầy thầm lặng, dạy cho chúng con những bài học quý giá về sự tử tế và trách nhiệm. Bức thư đã trở thành một hồi chuông cảnh tỉnh cho tất cả học sinh, và đã thay đổi cách nhìn của chúng con về chú. Con thấy rất biết ơn chú vì bài học quý giá đó.”

“Con trai của bố đã lớn thật rồi!” – Bố con mỉm cười nói. “Mỗi người trong chúng ta đều có thể là một người thầy, một người bạn, một người đồng hành. Quan trọng là chúng ta biết cách lắng nghe và học hỏi từ họ.” Con gật đầu, đồng ý với lời bố. Bức thư của chú bảo vệ đã thay đổi cách con nhìn nhận về những người xung quanh. Con hiểu rằng, cuộc sống không chỉ có những bài học trên sách vở, mà còn có những bài học đến từ những điều giản dị, nhỏ bé nhất.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1 – Văn mẫu lớp 7 bài 4

Vở kịch “Lão Hạc” buồn cười và cảm động

Sau giờ học hôm nay, con về nhà với một tâm trạng vừa vui vẻ, vừa xúc động. Khi bố vừa về đến nhà, con liền kể ngay cho bố nghe một câu chuyện đặc biệt. “Bố ơi, hôm nay tiết Văn lớp con có chuyện này buồn cười lắm!” – Con kể ngay khi bố vừa về đến nhà, trong lòng vẫn còn cảm giác vừa buồn cười vừa xúc động. “Cô giáo yêu cầu các nhóm lên đóng một vở kịch nhỏ về tác phẩm “Lão Hạc”. Nhóm của bạn Tùng nhận vai Lão Hạc. Tùng vốn tính rất hài hước nên khi vào vai, cậu ấy diễn “Lão Hạc” một cách vui nhộn, làm cho cả lớp cười ồ lên. Khi đến đoạn “Lão Hạc” khóc vì bán cậu Vàng, bạn Tùng lại “diễn sâu” đến mức khóc thật, làm cả lớp vừa cười vừa thương. Cô giáo cũng phải phì cười và nói rằng đây là phiên bản “Lão Hạc” vui vẻ nhất mà cô từng thấy. Bố có tưởng tượng được không, một thằng nhóc nghịch ngợm lại có thể diễn tả được cảm xúc của nhân vật một cách chân thật đến thế. Câu chuyện tuy hài hước nhưng cũng đã giúp cả lớp con cảm nhận được nỗi buồn và tình yêu thương của nhân vật. Từ hôm đó, bọn con ai cũng nhớ mãi về vở kịch “Lão Hạc” của lớp mình.”

“Văn học không chỉ là những câu chữ, mà còn là những cảm xúc, những câu chuyện, những bài học. Bố rất vui vì con đã có được một trải nghiệm đáng nhớ như vậy.” – Bố con nói. “Đúng là tuổi học trò hồn nhiên, vô tư. Những kỷ niệm như thế sẽ theo con suốt cuộc đời.” Con cũng nghĩ như vậy. Tiết học Văn hôm đó đã trở thành một kỷ niệm đáng nhớ.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1 – Văn mẫu lớp 7 bài 5

Chiếc ô nhỏ dưới cơn mưa lớn

“Hôm nay, con đã gặp một chuyện rất ấm lòng, bố ạ.” – Con bắt đầu câu chuyện vào một buổi chiều mưa. Mưa rơi lộp độp trên mái nhà, con chợt nhớ đến một câu chuyện ấm áp mà con đã chứng kiến. “Tan học, trời bỗng đổ mưa lớn. Con không mang theo ô nên đành đứng trú mưa trước cổng trường. Lúc đó, con thấy bạn An, bạn ấy cũng không mang ô, nhưng bạn ấy đã chạy lại che ô cho một bạn nhỏ lớp 1 đang đứng khóc vì sợ mưa. Sau đó, hai bạn đã cùng nhau đi bộ về nhà dưới chiếc ô bé nhỏ. Con thấy cảnh tượng đó mà ấm áp vô cùng. Câu chuyện tuy nhỏ nhưng đã cho con thấy lòng tốt và sự quan tâm không hề khó tìm.”

“Đúng là như vậy.” – Bố con nói. “Cuộc sống không chỉ có những điều lớn lao, mà còn có những điều nhỏ bé, giản dị, nhưng lại có sức mạnh lớn lao.” Con cũng nghĩ như vậy. Hình ảnh hai bạn nhỏ đi dưới một chiếc ô đã in đậm trong tâm trí con, nhắc nhở con phải biết sẻ chia và yêu thương mọi người xung quanh.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1 – Văn mẫu lớp 7 bài 6

Thầy giáo Vật lý có tài lẻ

“Mẹ ơi, con muốn kể cho mẹ nghe một chuyện lí thú về thầy giáo Vật lí của con. Thầy Hùng nổi tiếng là người nghiêm khắc và có giọng nói trầm. Cả lớp con ai cũng sợ thầy. Nhưng hôm nay, trong giờ ra chơi, thầy đã khiến cả lớp bất ngờ. Thầy lấy ra một chiếc đàn ghi-ta và bắt đầu hát. Giọng hát của thầy rất ấm áp và hay. Hóa ra, thầy không chỉ là một người thầy giỏi, mà còn là một nghệ sĩ. Cả lớp con ai cũng ồ lên kinh ngạc và vỗ tay không ngớt. Bọn con đã có một buổi ra chơi thật đặc biệt. Cô giáo chủ nhiệm nói rằng, thầy muốn dùng âm nhạc để gắn kết với học sinh và để cho chúng con thấy thầy cũng gần gũi như những người bạn. Câu chuyện này đã thay đổi cách nhìn của bọn con về thầy và làm chúng con thêm yêu mến thầy. Con mong sẽ được nghe thầy hát thêm nhiều lần nữa.”

“Mẹ rất vui vì con đã có được một trải nghiệm đáng nhớ như vậy.” – Mẹ con nói. “Mỗi người trong chúng ta đều có những tài lẻ, những sở thích, quan trọng là chúng ta biết cách thể hiện chúng ra.” Con cũng nghĩ như vậy. Tiết học Vật lí hôm đó đã trở thành một kỷ niệm đáng nhớ.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1 – Văn mẫu lớp 7 bài 7

“Giải cứu” chú mèo con

“Hôm nay con đã có một kỷ niệm thật khó quên, bố ạ.” – Con hào hứng kể lại. “Trong giờ ra chơi, bọn con bỗng nghe thấy tiếng mèo kêu yếu ớt ở sân sau. Cả nhóm chạy tới thì thấy một chú mèo con bị kẹt trong ống cống. Chú mèo kêu thảm thiết. Cả nhóm con tìm mọi cách nhưng không thể nào kéo chú mèo lên được. Bỗng bạn Hùng đã nảy ra một ý tưởng. Cậu ấy dùng một cành cây nhỏ, bôi ít dầu ăn vào đầu cành và nhẹ nhàng đưa xuống. Chú mèo ngửi thấy mùi thức ăn nên đã bám chặt vào cành cây. Hùng từ từ kéo lên. Chú mèo được giải cứu an toàn. Câu chuyện này đã dạy cho con về sự thông minh và lòng trắc ẩn. Sau đó, chúng con đã chăm sóc chú mèo và tìm cho nó một gia đình mới. Con thấy rất vui và tự hào vì đã làm được một việc tốt. ”

“Bố rất vui vì con đã học được một bài học quý giá về lòng tốt.” – Bố con nói. “Đúng là tuổi học trò hồn nhiên, vô tư. Những kỷ niệm như thế sẽ theo con suốt cuộc đời.” Con cũng nghĩ như vậy. Câu chuyện này đã trở thành một kỷ niệm đáng nhớ.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1 – Văn mẫu lớp 7 bài 8

Cú “đổ đèo” kinh điển của lớp trưởng

“Bố mẹ ơi, hôm nay lớp con có một chuyện cười đau bụng lắm.” – Con không nhịn được cười, vừa kể vừa giải thích. “Hôm nay, cô giáo chủ nhiệm giao cho lớp trưởng một nhiệm vụ rất quan trọng, đó là lên bục giảng để kiểm tra bài tập về nhà của các bạn. Lớp trưởng đi rất cẩn thận, nhưng không ngờ, vừa đến bục giảng, cậu ấy đã bị vấp chân vào dây điện và ngã “ngửa” ra sau. Cả lớp con nín thở vì sợ. May mắn là lớp trưởng chỉ bị đau một chút. Sau đó, cậu ấy tự đứng dậy và nói: “Cả lớp yên tâm, lớp trưởng không sao. Lớp trưởng chỉ đang thử độ bền của sàn nhà thôi!”. Câu nói hóm hỉnh đó đã khiến cả lớp con thở phào nhẹ nhõm và bật cười. Bố mẹ thấy có buồn cười không? Từ hôm đó, biệt danh “vua đổ đèo” đã gắn liền với lớp trưởng. ”

“Vậy là con đã có một kỷ niệm đáng nhớ.” – Mẹ con nói. “Đúng là tuổi học trò hồn nhiên, vô tư. Những kỷ niệm như thế sẽ theo con suốt cuộc đời.” Con cũng nghĩ như vậy. Câu chuyện này đã trở thành một kỷ niệm đáng nhớ.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1 – Văn mẫu lớp 7 bài 9

Cơn sốt bất ngờ của cô giáo

“Hôm nay, con đã chứng kiến một câu chuyện rất cảm động, mẹ ạ.” – Con kể với giọng xúc động. “Đó là câu chuyện về cô giáo dạy Hóa của con. Hôm nay, cô bỗng bị sốt cao ngay trong giờ học. Cô vẫn cố gắng đứng giảng bài, nhưng giọng nói cô yếu dần. Lúc đó, một bạn đã mạnh dạn xin cô xuống nghỉ. Cô giáo từ chối. Ngay lập tức, cả lớp con đồng thanh “Cô ơi, cô nghỉ đi ạ! Bọn con tự học cũng được!”. Cuối cùng, cô giáo đã phải đồng ý. Sau đó, cô chủ nhiệm đã đưa cô đi khám. Cả lớp con ai cũng lo lắng cho cô. Hành động của cả lớp đã khiến con cảm thấy tình cảm thầy trò và tình bạn ở lớp con thật sự ấm áp. Đó là khoảnh khắc mà con sẽ không bao giờ quên. ”

“Mẹ rất vui vì con đã học được một bài học quý giá về lòng tốt.” – Mẹ con nói. “Đúng là tuổi học trò hồn nhiên, vô tư. Những kỷ niệm như thế sẽ theo con suốt cuộc đời.” Con cũng nghĩ như vậy. Câu chuyện này đã trở thành một kỷ niệm đáng nhớ.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1 – Văn mẫu lớp 7 bài 10

Chiếc xe đạp “tình bạn”

“Mẹ ơi, hôm nay con đã có một kỷ niệm đẹp với bạn thân.” – Con kể khi đang cùng mẹ tưới cây. “Hôm nay, xe đạp của bạn Lan bỗng bị hỏng lốp. Bạn ấy lo lắng và không biết làm thế nào. Cả hai đứa đều buồn. Bỗng một lúc sau, bạn Kiên, một bạn nam cùng lớp, đã đến và giúp đỡ. Kiên không chỉ giúp Lan sửa xe, mà cậu ấy còn nói: “Không sao đâu, tớ giúp cậu một tay nhé!”. Sau khi xe được sửa xong, cả ba đứa cùng nhau đạp xe về nhà, trên đường đi, con và Kiên còn giúp Lan mang cả cặp sách nặng. Cảm giác lúc đó rất vui. Câu chuyện này đã khiến con nhận ra, đôi khi chỉ cần một hành động nhỏ thôi cũng đủ để làm người khác hạnh phúc. Tình bạn không chỉ là những lời nói, mà còn là những hành động cụ thể, dù là nhỏ nhất.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2: Kể lại một câu chuyện cổ tích mà em đã đọc (hoặc đã nghe)

Đề bài: Kể lại một câu chuyện cổ tích mà em đã đọc (hoặc đã nghe)

Dàn ý chuẩn: Kể một chuyện lí thú ở trường cho bố mẹ

Mở bài: Giới thiệu chung về câu chuyện

Dẫn dắt: Bắt đầu bằng cách nêu lý do em yêu thích câu chuyện đó.

(Ví dụ): “Trong kho tàng cổ tích Việt Nam, có một câu chuyện mà con đặc biệt yêu thích, đó là câu chuyện về Tấm Cám.”

Giới thiệu câu chuyện: Nêu tên câu chuyện và giới thiệu ngắn gọn các nhân vật chính cùng ý nghĩa ban đầu của câu chuyện.

(Ví dụ): “Câu chuyện kể về cuộc đời đầy gian truân của cô Tấm hiền lành và những thử thách mà nàng phải vượt qua, để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về sự thiện lương và lẽ công bằng.”

Thân bài: Kể chi tiết câu chuyện

Giới thiệu nhân vật và bối cảnh

Bối cảnh: Kể về hoàn cảnh, thời gian câu chuyện diễn ra.

(Ví dụ): “Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ…”

Giới thiệu nhân vật:

Nhân vật chính (người tốt): Miêu tả chi tiết ngoại hình, tính cách (nhân hậu, hiền lành, chịu khó) và hoàn cảnh đáng thương của nhân vật.

Nhân vật phản diện (kẻ xấu): Miêu tả ngoại hình, tính cách (độc ác, tham lam, lười biếng) của các nhân vật này.

Lực lượng siêu nhiên (ông Bụt, bà Tiên…): Giới thiệu vai trò của họ trong câu chuyện.

Diễn biến câu chuyện

Mở đầu câu chuyện: Kể về sự việc đầu tiên đẩy nhân vật vào hoàn cảnh khó khăn.

(Ví dụ): Cuộc thi bắt cá giữa Tấm và Cám, và âm mưu lừa gạt của mẹ con Cám.

Các thử thách: Kể lần lượt từng thử thách mà nhân vật chính phải vượt qua, đi kèm với sự giúp đỡ kỳ diệu từ các lực lượng siêu nhiên.

(Ví dụ):

Tấm mất cá, được ông Bụt cho nuôi cá bống.

Mẹ con Cám giết cá bống, được ông Bụt chỉ cho chôn xương cá.

Tấm mất yếm, được ông Bụt ban tặng quần áo để đi trẩy hội.

Đỉnh điểm (Cao trào): Đây là khoảnh khắc quan trọng nhất. Kể lại chi tiết sự kiện quyết định số phận nhân vật.

(Ví dụ): Tấm làm rơi chiếc hài, nhà vua sai người đi tìm người con gái đi vừa chiếc hài đó.

Kết thúc câu chuyện và ý nghĩa

Sự chiến thắng của cái thiện: Kể về kết thúc có hậu của nhân vật chính.

(Ví dụ): Tấm thử hài vừa và trở thành Hoàng hậu.

Sự trừng phạt của cái ác: Kể về sự trừng phạt thích đáng cho các nhân vật phản diện, thể hiện đạo lý “ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác”.

Ý nghĩa: Nêu ý nghĩa, bài học sâu sắc mà em rút ra từ câu chuyện.

Kết bài: Cảm nghĩ của bản thân

Tổng kết: Khẳng định lại giá trị, vẻ đẹp của câu chuyện.

Nêu cảm nghĩ cá nhân: Bày tỏ cảm xúc của mình sau khi đọc/nghe câu chuyện.

(Ví dụ): “Câu chuyện Tấm Cám không chỉ là một câu chuyện cổ tích, mà còn là một bài học sâu sắc về cuộc sống, về niềm tin vào sự thiện lương và lòng dũng cảm.”

Liên hệ bản thân: Bài học đó đã ảnh hưởng đến suy nghĩ và hành động của em như thế nào trong cuộc sống.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2 – Văn mẫu lớp 7 bài 1

Truyền thuyết Sơn Tinh, Thủy Tinh

Mỗi khi trời đổ mưa dông, ông ngoại lại kể cho con nghe truyền thuyết về Sơn Tinh, Thủy Tinh. Câu chuyện không chỉ là lời giải thích về hiện tượng lũ lụt hàng năm mà còn là bài học sâu sắc về sức mạnh của con người. Câu chuyện bắt đầu từ đời vua Hùng thứ 18, khi nhà vua muốn tìm một chàng rể xứng đáng cho công chúa Mị Nương. Nàng là một cô gái xinh đẹp, tính tình hiền dịu, được vua cha và dân chúng yêu quý. Hai chàng trai tài giỏi từ khắp nơi đã đến, một người là Sơn Tinh, cai quản vùng rừng núi, và người kia là Thủy Tinh, chúa tể vùng biển cả. Họ đều là những vị thần có phép thuật phi thường.

Sơn Tinh xuất hiện với vẻ ngoài oai hùng, phong thái chững chạc, áo bào lấp lánh màu xanh của núi rừng, mắt sáng như sao, dáng đi vững chãi như núi. Chàng có tài dời non lấp biển, biến thung lũng thành đồi núi, làm mọi loài cây cỏ nở hoa. Ngược lại, Thủy Tinh hiện lên với vẻ đẹp lạnh lùng, áo choàng màu lam của biển sâu, đôi mắt sâu thẳm như đại dương. Chàng có tài hô mưa gọi gió, tạo nên những cơn bão tố cuồng nộ và những con sóng cao ngất trời. Cả hai vị thần đều xứng đôi vừa lứa với Mị Nương, khiến vua Hùng vô cùng băn khoăn.

Cuối cùng, vua Hùng đưa ra một điều kiện: ai mang sính lễ đến trước sẽ được cưới Mị Nương. Sính lễ bao gồm chín con voi chín ngà, chín con gà chín cựa, chín con ngựa chín hồng mao, và một trăm ván cơm nếp, một trăm ván bánh chưng. Sáng sớm hôm sau, khi sương còn giăng khắp núi, Sơn Tinh đã xuất hiện với đầy đủ sính lễ. Chàng và đoàn tùy tùng mang đến những vật phẩm quý giá, lấp lánh dưới ánh bình minh. Vua Hùng vô cùng vui mừng và quyết định gả Mị Nương cho Sơn Tinh. Họ cùng nhau trở về núi Tản Viên, sống một cuộc sống hạnh phúc.

Thủy Tinh đến muộn hơn. Khi biết Mị Nương đã theo Sơn Tinh, chàng vô cùng tức giận. Cơn ghen tuông làm chàng mù quáng, chàng hô mưa gọi gió, dâng nước lên cao ngất trời, định nhấn chìm tất cả để cướp lại Mị Nương. Lũ lụt kinh hoàng, nước ngập lụt mọi nơi, nhà cửa, cây cối đều chìm trong biển nước. Con người khiếp sợ trước sức mạnh của thiên nhiên. Sơn Tinh đứng trên đỉnh núi, nhìn thấy cảnh tượng đó, chàng cũng vô cùng tức giận. Chàng dùng phép thuật của mình, dời non lấp đất, nâng cao núi lên để chống lại cơn lũ. Cứ mỗi lần Thủy Tinh dâng nước lên bao nhiêu, Sơn Tinh lại nâng núi lên bấy nhiêu.

Cuộc chiến kéo dài hàng tháng trời. Thủy Tinh dâng nước, Sơn Tinh lấp đất. Cuộc chiến không có hồi kết, cho đến khi Thủy Tinh kiệt sức và phải rút lui. Từ đó, hàng năm, vào mùa mưa bão, Thủy Tinh lại dâng nước lên để trả thù, và Sơn Tinh lại phải dùng phép thuật của mình để chống lại. Mặc dù chỉ là một câu chuyện cổ tích, nhưng mỗi khi đọc lại, con lại cảm nhận được một bài học sâu sắc. Đó là bài học về sức mạnh của thiên nhiên, và ý chí của con người. Con người luôn phải đấu tranh để bảo vệ cuộc sống của mình, và chỉ khi đoàn kết lại, họ mới có thể chiến thắng được những khó khăn, thử thách của cuộc sống.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2 – Văn mẫu lớp 7 bài 2

Cây tre trăm đốt

Trong kho tàng cổ tích Việt Nam, có một câu chuyện mà con đặc biệt yêu thích, đó là câu chuyện về “Cây tre trăm đốt”. Đây không chỉ là một câu chuyện cổ tích, mà còn là một bài học sâu sắc về sự thật thà, lòng tốt, và sự trừng phạt xứng đáng cho những kẻ tham lam, độc ác.

Ngày xưa, có một chàng trai nghèo nhưng tốt bụng, hiền lành, tên là Khoai. Nhà cậu nghèo, chỉ có mỗi cái cuốc và một mảnh đất nhỏ. Cậu làm thuê cho một lão phú ông giàu có nhưng tham lam và độc ác. Lão hứa gả con gái cho Khoai nếu cậu làm việc đủ ba năm. Tin tưởng vào lời hứa của lão, Khoai làm việc chăm chỉ, không quản ngại khó khăn. Mỗi ngày, cậu dậy từ lúc gà chưa gáy, đi cày, làm cỏ, tưới nước cho cây. Lưng áo cậu ướt đẫm mồ hôi, nhưng trong lòng cậu luôn ấm áp vì nghĩ đến một tương lai tươi sáng, được sống bên người con gái mình yêu. Ba năm trôi qua, Khoai tìm gặp phú ông để đòi lời hứa. Lão phú ông tham lam không muốn gả con gái cho người nghèo. Lão đưa ra một yêu cầu vô lý: Khoai phải tìm cho lão một cây tre trăm đốt để làm sính lễ. Khoai buồn bã, thất vọng, đi khắp nơi để tìm cây tre trăm đốt. Cậu đi từ đồng bằng lên rừng núi, nhưng không thể tìm thấy. Nước mắt cậu rơi, thấm đẫm vào đất, vào cỏ.

Bỗng dưng, một ông Bụt hiền lành xuất hiện. Ông hỏi Khoai về chuyện buồn. Khoai kể hết mọi chuyện. Ông Bụt mỉm cười, đưa cho cậu một chiếc lá tre và nói: “Con hãy chặt một trăm đốt tre, rồi niệm câu thần chú: ‘Khắc nhập, khắc xuất’ thì cây tre sẽ thành một.” Khoai làm theo lời ông Bụt. Cậu chặt một trăm đốt tre, niệm câu thần chú. Kỳ diệu thay, một trăm đốt tre liền dính vào nhau thành một cây tre dài. Khoai vui mừng khôn xiết, cậu cảm ơn ông Bụt và trở về nhà.

Lão phú ông thấy Khoai trở về với cây tre trăm đốt thì vô cùng kinh ngạc. Lão không tin vào mắt mình. Lão ra lệnh cho đầy tớ mang cây tre đi, nhưng không ai làm được. Lão tò mò, muốn xem cây tre thế nào. Lão đến gần cây tre, dùng tay sờ vào. Khoai niệm câu thần chú “Khắc nhập, khắc xuất”. Lão phú ông liền bị dính chặt vào cây tre. Đầy tớ của lão cũng bị dính theo. Cả đoàn người bị dính chặt vào cây tre, không thể cử động. Lão phú ông sợ hãi, xin Khoai tha tội, và hứa sẽ gả con gái cho cậu. Khoai niệm câu thần chú “Khắc xuất” và giải thoát cho lão. Lão phú ông giữ lời hứa, gả con gái cho Khoai. Họ sống một cuộc sống hạnh phúc, và câu chuyện về cây tre trăm đốt trở thành một bài học về sự thật thà, lòng tốt.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2 – Văn mẫu lớp 7 bài 3

Truyền thuyết Thạch Sanh

“Bố mẹ ơi, con vừa đọc xong câu chuyện về chàng Thạch Sanh. Con thấy câu chuyện này thật thú vị, và con muốn kể cho bố mẹ nghe.” – Con nói với bố mẹ. Câu chuyện về Thạch Sanh không chỉ là một câu chuyện cổ tích, mà còn là một bài học sâu sắc về sự dũng cảm, lòng tốt và sự trừng phạt xứng đáng cho những kẻ tham lam, độc ác.

Thạch Sanh là một chàng trai mồ côi, sống một mình trong một túp lều nhỏ. Chàng có một chiếc rìu thần, có thể chặt cây, làm nhà, và giúp đỡ mọi người. Chàng hiền lành, tốt bụng, và dũng cảm. Một ngày, chàng đi vào rừng, thấy một con chằn tinh đang hoành hành, làm hại dân làng. Thạch Sanh dùng chiếc rìu thần của mình, chiến đấu với chằn tinh. Chàng dũng cảm, không sợ hãi. Cuối cùng, chàng đã giết được chằn tinh. Thạch Sanh trở về, được dân làng kính trọng.

Một ngày, chàng Lý Thông, một tên tham lam, độc ác, đến tìm Thạch Sanh. Lý Thông giả vờ làm bạn với Thạch Sanh, và lừa chàng vào rừng. Lý Thông muốn cướp công của Thạch Sanh, nên đã giết chàng và cướp chiếc rìu thần. Thạch Sanh chết, nhưng linh hồn chàng vẫn còn. Linh hồn chàng đi tìm Lý Thông, và cuối cùng đã tìm thấy. Linh hồn chàng nói với Lý Thông: “Lý Thông, ngươi là một tên tham lam, độc ác. Ngươi đã giết ta, cướp chiếc rìu thần của ta. Ngươi sẽ phải trả giá.” Lý Thông sợ hãi, chạy trốn. Nhưng linh hồn Thạch Sanh vẫn theo đuổi. Cuối cùng, Lý Thông đã phải trả giá.

Thạch Sanh được một nàng tiên cứu sống. Nàng tiên đưa chàng đến một nơi. Ở đó, chàng có một cuộc sống hạnh phúc, và được sống bên người con gái mình yêu. Câu chuyện về Thạch Sanh đã để lại một bài học sâu sắc về sự dũng cảm, lòng tốt và sự trừng phạt xứng đáng cho những kẻ tham lam, độc ác.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2 – Văn mẫu lớp 7 bài 4

Sự tích Hồ Gươm

Trong tâm trí con, “Sự tích Hồ Gươm” không chỉ là một câu chuyện cổ tích mà còn là một trang sử hào hùng của dân tộc. Mỗi lần đi ngang qua Hồ Gươm, con lại nhớ đến câu chuyện về Vua Lê Lợi và thanh gươm thần. “Bố mẹ ơi, con muốn kể cho bố mẹ nghe câu chuyện này. Chuyện này không chỉ nói về lịch sử mà còn dạy cho con về lòng yêu nước.”

Vào thời kỳ nước ta bị giặc Minh đô hộ, dân tộc ta sống trong cảnh lầm than, khổ cực. Lê Lợi là một người yêu nước, ông quyết tâm đứng lên khởi nghĩa để giải phóng dân tộc. Nhưng quân ta còn yếu, nhiều lần thất bại. Một ngày nọ, khi đang đi trên đường, Lê Lợi thấy một chiếc lưới cá của một ngư dân. Ông tò mò, đến gần, và thấy một thanh gươm thần lấp lánh. Ông cầm thanh gươm lên, và thanh gươm phát sáng. Lê Lợi biết rằng đây là một thanh gươm thần, được trời ban để giúp ông chiến thắng giặc.

Lê Lợi dùng thanh gươm thần để chiến đấu với giặc. Quân ta mạnh hơn bao giờ hết, chiến thắng liên tiếp. Lê Lợi trở thành vị vua của nước ta. Sau khi đất nước độc lập, một ngày, Lê Lợi đi thuyền trên hồ. Bỗng, một con rùa vàng khổng lồ xuất hiện. Rùa vàng nói với Lê Lợi: “Vua đã hoàn thành sứ mệnh của mình, đã đến lúc trả lại thanh gươm thần cho Long Quân.” Lê Lợi hiểu, ông trả lại thanh gươm cho rùa vàng. Rùa vàng lặn xuống hồ, mang theo thanh gươm. Từ đó, hồ được gọi là Hồ Gươm.

“Sự tích Hồ Gươm” không chỉ là một câu chuyện, mà còn là một bài học về lòng yêu nước, sự dũng cảm và sự hy sinh. Câu chuyện đã nhắc nhở con rằng, con người phải luôn đấu tranh để bảo vệ cuộc sống của mình, và chỉ khi đoàn kết lại, họ mới có thể chiến thắng được những khó khăn, thử thách của cuộc sống.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2 – Văn mẫu lớp 7 bài 5

Tấm Cám

Trong thế giới cổ tích, có một câu chuyện mà con đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, đó là câu chuyện về Tấm Cám. Câu chuyện này không chỉ là một câu chuyện cổ tích, mà còn là một bài học sâu sắc về sự thật thà, lòng tốt, và sự trừng phạt xứng đáng cho những kẻ tham lam, độc ác.

Tấm là một cô gái hiền lành, tốt bụng, sống cùng mẹ kế và em gái là Cám. Sau khi cha mất, Tấm phải làm lụng vất vả, còn Cám thì được mẹ chiều chuộng. Một ngày, hai chị em đi bắt cá. Mẹ kế hứa, ai bắt được nhiều cá hơn sẽ được thưởng. Tấm bắt được đầy giỏ, còn Cám thì chỉ có vài con. Cám lừa Tấm, nói: “Chị ơi, đầu chị dính bẩn rồi, chị rửa đi!” Tấm tin lời em, đi rửa mặt. Cám nhân cơ hội, đổ hết cá của Tấm sang giỏ của mình và chạy về nhà. Tấm về nhà, không có cá, bị mẹ ghẻ đánh. Tấm khóc. Ông Bụt hiện ra, nói với Tấm: “Con đừng khóc, con hãy tìm một con cá bống, nuôi nó, và nó sẽ giúp con.” Tấm làm theo lời Bụt, nuôi cá bống. Cá bống lớn rất nhanh, Tấm rất yêu quý nó.

Một ngày, mẹ ghẻ biết chuyện, bà lừa Tấm đi chăn trâu ở xa, rồi giết cá bống, ăn thịt. Tấm trở về, thấy cá bống đã chết, Tấm khóc. Ông Bụt hiện ra, nói: “Con đừng khóc, con hãy chôn xương cá bống dưới gốc tre, và nó sẽ giúp con.” Tấm làm theo lời Bụt. Sau đó, Tấm đi lấy nước, thấy cây tre đã lớn. Tấm niệm câu thần chú, và cây tre biến thành một bộ quần áo đẹp. Tấm mặc bộ quần áo, đi dự hội. Tại lễ hội, Tấm làm rơi một chiếc giày. Vua thấy chiếc giày, muốn tìm người con gái mặc vừa. Tấm thử giày, và giày vừa. Vua cưới Tấm.

Sau đó, Tấm trở về nhà, và mẹ kế và Cám đã phải trả giá. Cám bị rơi xuống ao nước, và mẹ ghẻ thì bị sét đánh. Câu chuyện về Tấm Cám đã để lại một bài học sâu sắc về sự thật thà, lòng tốt và sự trừng phạt xứng đáng cho những kẻ tham lam, độc ác.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2 – Văn mẫu lớp 7 bài 6

Chuyện Cổ Tích Về Loài Người

Trong vô vàn những câu chuyện cổ tích con từng đọc, có một câu chuyện khiến con trăn trở, suy ngẫm mãi không thôi, đó là “Chuyện cổ tích về loài người”. Câu chuyện này không chỉ là một câu chuyện cổ tích, mà còn là một bài học sâu sắc về sự tồn tại của con người.

Ngày xưa, khi loài người còn chưa xuất hiện, thế giới là một nơi tĩnh lặng và vô vị. Không có tiếng cười, không có tiếng hát, không có tiếng nói. Các loài vật sống trong một thế giới vô cảm. Bỗng dưng, một ngày, một vị thần xuất hiện. Vị thần đã tạo ra loài người. Loài người xuất hiện, với tiếng nói, tiếng cười, tiếng hát, tiếng khóc. Loài người đã làm cho thế giới trở nên sống động và đầy màu sắc.

Vị thần đã tạo ra loài người để họ sống, yêu thương, và giúp đỡ lẫn nhau. Nhưng loài người đã không làm theo lời của vị thần. Họ đã tranh cãi, chiến đấu, và làm hại lẫn nhau. Vị thần buồn bã, quyết định sẽ hủy diệt loài người. Nhưng một cậu bé đã đến gặp vị thần, nói: “Thưa vị thần, xin ngài đừng hủy diệt loài người. Con người vẫn còn lòng tốt, vẫn còn tình yêu thương. Xin ngài cho con người một cơ hội.” Vị thần đã nghe lời cậu bé, và cho loài người một cơ hội.

Từ đó, loài người đã sống tốt hơn. Họ đã yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau. Câu chuyện này đã để lại một bài học sâu sắc về sự tồn tại của con người. Con người phải luôn đấu tranh để bảo vệ cuộc sống của mình, và chỉ khi đoàn kết lại, họ mới có thể chiến thắng được những khó khăn, thử thách của cuộc sống.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2 – Văn mẫu lớp 7 bài 7

Truyền thuyết Lạc Long Quân và Âu Cơ

“Mẹ ơi, hôm nay con đã học được một câu chuyện rất ý nghĩa, con muốn kể cho mẹ nghe.” – Con nói với mẹ. “Đó là truyền thuyết về Lạc Long Quân và Âu Cơ, câu chuyện về nguồn gốc của dân tộc Việt Nam.”

Lạc Long Quân là con trai của Thần Long, sống dưới biển. Ngài có sức mạnh phi thường, có thể biến thành rồng, đi khắp nơi để giúp đỡ dân chúng. Âu Cơ là con gái của Thần Nông, sống trên núi. Nàng xinh đẹp, hiền lành, và có thể biến thành chim. Lạc Long Quân và Âu Cơ yêu nhau, kết hôn, và sinh ra một bọc trăm trứng. Từ bọc trứng đó, nở ra một trăm người con.

Sau đó, Lạc Long Quân và Âu Cơ quyết định chia tay. Lạc Long Quân nói với Âu Cơ: “Ta là Long, sống ở biển. Nàng là Tiên, sống ở núi. Chúng ta không thể sống chung.” Lạc Long Quân đưa năm mươi người con xuống biển, Âu Cơ đưa năm mươi người con lên núi. Từ đó, con cháu của Lạc Long Quân và Âu Cơ đã trở thành dân tộc Việt Nam.

Câu chuyện này đã để lại một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự đoàn kết và sự hy sinh. Dù sống ở nơi đâu, chúng ta đều là con cháu của Lạc Long Quân và Âu Cơ. Chúng ta phải luôn yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, và cùng nhau bảo vệ đất nước.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2 – Văn mẫu lớp 7 bài 8

Aladdin và cây đèn thần

“Bố ơi, con muốn kể cho bố nghe câu chuyện này. Câu chuyện này không chỉ nói về phép thuật, mà còn nói về sự dũng cảm và lòng tốt.” – Con nói với bố. “Đó là câu chuyện về Aladdin và cây đèn thần.”

Aladdin là một chàng trai nghèo nhưng tốt bụng, hiền lành, sống cùng mẹ trong một túp lều nhỏ. Một ngày, một gã phù thủy độc ác đến tìm Aladdin. Gã phù thủy lừa Aladdin vào một hang động, nói rằng ở đó có một chiếc đèn thần. Aladdin tin lời gã phù thủy, đi vào hang động. Ở đó, chàng thấy một chiếc đèn cũ, bẩn. Chàng cầm chiếc đèn lên, và cây đèn phát sáng. Một vị thần khổng lồ xuất hiện. Thần đèn nói: “Ta là thần đèn, ta sẽ ban cho ngươi ba điều ước.”

Aladdin dùng ba điều ước của mình để giúp đỡ mọi người. Chàng ước có một bữa ăn ngon để mẹ và chàng ăn. Chàng ước có một ngôi nhà lớn để mẹ và chàng sống. Cuối cùng, chàng ước được cưới công chúa Jasmine. Gã phù thủy độc ác biết chuyện, hắn đã đánh cắp chiếc đèn thần và cướp công chúa Jasmine. Aladdin tức giận, đi tìm gã phù thủy. Chàng dùng sự dũng cảm và lòng tốt của mình, chiến đấu với gã phù thủy. Cuối cùng, chàng đã giết được gã phù thủy và cứu công chúa Jasmine.

Aladdin trở về, sống một cuộc sống hạnh phúc với công chúa Jasmine. Câu chuyện này đã để lại một bài học sâu sắc về sự dũng cảm, lòng tốt và sự trừng phạt xứng đáng cho những kẻ tham lam, độc ác.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2 – Văn mẫu lớp 7 bài 9

Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn

“Mẹ ơi, con muốn kể cho mẹ nghe một câu chuyện rất thú vị, con tin rằng mẹ cũng sẽ thích.” – Con nói với mẹ. “Đó là câu chuyện về Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn.”

Ngày xưa, có một nàng công chúa xinh đẹp, hiền lành, tên là Bạch Tuyết. Nàng có một người mẹ kế độc ác, ghen tỵ với vẻ đẹp của nàng. Một ngày, mẹ kế hỏi chiếc gương thần: “Gương kia, gương kia, ai là người đẹp nhất thế gian này?” Chiếc gương thần trả lời: “Bạch Tuyết, nàng là người đẹp nhất thế gian này.” Mẹ kế tức giận, ra lệnh cho một người thợ săn giết Bạch Tuyết. Nhưng người thợ săn không nỡ lòng, anh ta thả Bạch Tuyết đi.

Bạch Tuyết chạy vào rừng, và tìm thấy một ngôi nhà nhỏ. Ngôi nhà của bảy chú lùn. Bảy chú lùn là những người thợ mỏ. Họ hiền lành, tốt bụng. Bảy chú lùn đã đón Bạch Tuyết về, chăm sóc nàng. Mẹ kế biết chuyện, bà hóa trang thành một bà lão, đến gặp Bạch Tuyết. Bà đưa cho Bạch Tuyết một quả táo độc. Bạch Tuyết ăn quả táo, và ngã xuống đất. Bảy chú lùn khóc. Một hoàng tử đến, thấy Bạch Tuyết, chàng hôn nàng. Bạch Tuyết tỉnh dậy.

Mẹ kế bị trừng phạt. Bạch Tuyết và hoàng tử sống một cuộc sống hạnh phúc. Câu chuyện này đã để lại một bài học sâu sắc về sự thật thà, lòng tốt và sự trừng phạt xứng đáng cho những kẻ tham lam, độc ác.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2 – Văn mẫu lớp 7 bài 10

Cô bé bán diêm

“Mẹ ơi, con muốn kể cho mẹ nghe một câu chuyện rất cảm động, con tin rằng mẹ cũng sẽ khóc.” – Con nói với mẹ. “Đó là câu chuyện về Cô bé bán diêm.”

Một đêm lạnh giá, một cô bé bán diêm đi bộ trên đường. Cô bé nghèo, không có áo ấm, không có giày. Cô bé bán diêm không bán được diêm. Cô bé đói, lạnh. Cô bé ngồi xuống, đốt một que diêm. Ánh lửa của que diêm làm cô bé thấy ấm áp. Cô bé thấy một lò sưởi. Cô bé muốn đến gần lò sưởi. Cô bé đốt thêm một que diêm nữa. Ánh lửa của que diêm làm cô bé thấy một bàn ăn đầy thức ăn. Cô bé muốn đến gần bàn ăn. Cô bé đốt thêm một que diêm nữa. Ánh lửa của que diêm làm cô bé thấy bà nội của mình. Bà nội của cô bé là người duy nhất yêu thương cô bé. Bà nội đã chết. Cô bé muốn đến gần bà nội. Cô bé đốt hết tất cả các que diêm. Ánh lửa của các que diêm làm cô bé thấy bà nội của mình. Bà nội đưa cô bé đi.

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy cô bé bán diêm. Cô bé đã chết. Người ta nói: “Cô bé đã chết vì lạnh.” Nhưng người ta không biết rằng cô bé đã chết với một nụ cười trên môi. Cô bé đã chết vì hạnh phúc. Câu chuyện này đã để lại một bài học sâu sắc về lòng tốt, sự hy sinh và sự trừng phạt xứng đáng cho những kẻ tham lam, độc ác.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 3: Miêu tả một cảnh đẹp mà em đã gặp trong mấy tháng nghỉ hè

Đề bài: Miêu tả một cảnh đẹp mà em đã gặp trong mấy tháng nghỉ hè

Dàn ý chi tiết: Miêu tả một cảnh đẹp mà em đã gặp trong mấy tháng nghỉ hè

Mở bài: Giới thiệu chung về cảnh đẹp và cảm xúc ban đầu

Dẫn dắt: Mùa hè đến mang theo những chuyến đi, những trải nghiệm đáng nhớ. Trong số đó, có một cảnh đẹp đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc.

Giới thiệu cảnh đẹp: Đó là cảnh nào, ở đâu? Em đã đến đó trong hoàn cảnh nào? (ví dụ: một chuyến du lịch cùng gia đình, về thăm quê nội/ngoại…). Nêu cảm nhận ban đầu của em về cảnh vật ấy.

Thân bài: Đi sâu vào miêu tả chi tiết

Miêu tả bao quát:

Không gian: Bầu trời, mây, không khí chung.

Tổng thể cảnh: Nhìn từ xa cảnh vật hiện lên ra sao? (ví dụ: cánh đồng lúa rộng mênh mông, những ngọn núi hùng vĩ, bãi biển dài vô tận).

Cảm giác tổng thể: Không khí ở đó thế nào? (tĩnh lặng, trong lành, sôi động, nhộn nhịp…).

Miêu tả chi tiết theo trình tự không gian và thời gian:

Miêu tả không gian:

Cảnh vật chính: Đi sâu vào miêu tả những chi tiết nổi bật nhất của cảnh vật (màu sắc, hình dáng, mùi vị, âm thanh…).

Cảnh vật phụ: Miêu tả những cảnh vật xung quanh (cây cối, con người, các vật thể…).

Miêu tả thời gian:

Buổi sáng: Miêu tả cảnh vật khi bình minh lên. (ví dụ: ánh nắng ban mai, sương sớm, hoạt động của con người/thiên nhiên lúc này).

Buổi trưa/chiều: Cảnh vật thay đổi ra sao khi mặt trời lên cao? (ví dụ: ánh nắng chói chang, cảnh vật trở nên sôi động…).

Hoàng hôn: Cảnh vật khi mặt trời lặn (ánh hoàng hôn đỏ rực, tiếng sóng vỗ, không khí lãng mạn).

Cảm xúc và suy nghĩ của em:

Lồng ghép cảm xúc của em vào từng đoạn miêu tả.

Những suy nghĩ, cảm nhận sâu sắc của em khi đứng trước cảnh đẹp đó.

Bài học em rút ra được từ vẻ đẹp của thiên nhiên.

Kết bài: Nêu cảm nhận sâu sắc và hứa hẹn

Tổng kết: Khẳng định lại vẻ đẹp của cảnh vật đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng em.

Nêu ý thức giữ gìn: Bày tỏ trách nhiệm của bản thân đối với việc bảo vệ vẻ đẹp ấy.

Hứa hẹn: Hứa sẽ trở lại thăm cảnh đẹp đó trong tương lai.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 3 – Văn mẫu lớp 7 bài 1

Vịnh Hạ Long – Bức tranh thủy mặc khổng lồ

Mỗi mùa hè về, em và gia đình lại cùng nhau lên kế hoạch cho một chuyến đi khám phá. Năm nay, điểm đến của chúng em là Vịnh Hạ Long, một kỳ quan thiên nhiên của thế giới. Bố mẹ nói rằng, không nơi nào có thể so sánh được với vẻ đẹp hùng vĩ của Hạ Long, và quả thật, khi đặt chân đến đây, em đã hoàn toàn bị choáng ngợp. Cả một vùng vịnh mênh mông hiện ra trước mắt em như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, được vẽ nên bởi bàn tay của tạo hóa.

Cảnh Hạ Long lúc bình minh thật đẹp. Từ trên tàu, em nhìn thấy những tia nắng đầu tiên của ngày mới đang dần dần len lỏi qua những rặng núi đá vôi, chiếu xuống mặt nước trong xanh, làm cho những ngọn núi trở nên lấp lánh. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng sóng vỗ nhẹ vào mạn thuyền và tiếng chim hót líu lo. Mặt trời từ từ nhô lên, mang theo ánh sáng vàng ấm áp, tô điểm cho những ngọn núi đá vôi một màu sắc rực rỡ, lãng mạn. Những hòn đảo nhỏ, lớn, lô nhô trên mặt nước, giống như những con rồng đang nằm ngủ. Biển xanh, trời xanh, núi xanh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khung cảnh tuyệt vời.

Khi mặt trời lên cao, cả vịnh trở nên sống động. Những chiếc thuyền du lịch đủ màu sắc di chuyển chậm rãi trên mặt nước, mang theo những du khách đến từ khắp nơi trên thế giới. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng máy ảnh, tất cả tạo nên một bản hòa tấu vui tươi, nhộn nhịp. Em và gia đình đã được trải nghiệm chèo thuyền kayak, len lỏi qua những hang động, khám phá những hòn đảo nhỏ. Nước trong đến nỗi em có thể nhìn thấy những rặng san hô đủ màu sắc dưới đáy. Cá nhỏ bơi lội tung tăng, rong rêu xanh biếc bám chặt vào những phiến đá, tất cả tạo nên một thế giới dưới nước vô cùng sống động.

Hạ Long khi hoàng hôn lại mang một vẻ đẹp khác. Mặt trời đỏ rực, tròn vành vạnh, từ từ lặn xuống sau những ngọn núi. Ánh sáng cuối cùng của ngày trải dài trên mặt nước, tạo nên một dải lụa vàng lấp lánh. Những chiếc thuyền buồm trở về, bóng của chúng in trên mặt nước, như những nét vẽ cuối cùng trên bức tranh của ngày. Gió nhẹ thổi vào, mang theo hơi nước mát lành, làm cho không gian trở nên lãng mạn, nên thơ.

Chuyến đi Hạ Long đã để lại trong em những kỷ niệm không thể quên. Con đã cảm nhận được sự bao la của thiên nhiên, và thấy mình thật nhỏ bé. Con cũng hiểu được vì sao Hạ Long lại trở thành một trong những kỳ quan thiên nhiên của thế giới. Con cảm ơn bố mẹ đã cho con một chuyến đi ý nghĩa, để con được mở rộng tầm mắt, và thêm yêu vẻ đẹp của quê hương đất nước.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 3 – Văn mẫu lớp 7 bài 2

Cánh đồng lúa quê ngoại

“Việt Nam đất nước ta ơi

Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn”

Mỗi khi nghe những câu hát này, lòng em lại nhớ về cánh đồng lúa của quê ngoại. Nơi đó không phải là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng, nhưng với em, nó là một cảnh đẹp tuyệt vời, chứa đựng bao kỷ niệm và tình yêu thương.

Mùa hè nào em cũng được về quê ngoại chơi. Vừa đặt chân xuống xe, cái mùi hương đặc trưng của lúa chín, của rơm rạ, của đất đã xộc vào mũi, khiến em cảm thấy thật dễ chịu. Cánh đồng lúa của quê em nằm ở giữa làng, rộng mênh mông, thẳng cánh cò bay. Nhìn từ xa, cánh đồng giống như một tấm thảm khổng lồ, được dệt bằng những sợi tơ màu xanh và vàng.

Khi em về, lúa đang vào mùa. Những bông lúa trĩu hạt, nghiêng mình trong gió, như đang mời gọi những cơn gió mát lành của mùa hè. Màu xanh của lúa non, xen lẫn với màu vàng của lúa chín, tạo nên một bức tranh hài hòa, sống động. Sáng sớm, khi sương mai còn đọng trên lá, cánh đồng lúa im lìm như đang ngủ say. Những giọt sương long lanh như những viên kim cương, được ánh nắng mặt trời chiếu vào, lấp lánh, lấp lánh. Xa xa, những chú cò trắng đang bay lượn trên bầu trời, như đang làm nhiệm vụ bảo vệ cho cánh đồng.

Buổi trưa, cánh đồng trở nên nhộn nhịp. Những người nông dân ra đồng, tiếng cười nói, trò chuyện rôm rả làm náo động cả một vùng. Họ cúi mình, gặt từng bó lúa. Giọt mồ hôi của họ rơi xuống đất, thấm vào từng hạt lúa. Em thấy rất xúc động khi chứng kiến cảnh tượng đó. Để có được một hạt gạo trắng ngần, thơm ngon, người nông dân đã phải đổ biết bao công sức.

Chiều xuống, cánh đồng trở nên lãng mạn. Ánh hoàng hôn vàng óng ả trải dài trên mặt đất, làm cho cánh đồng trở nên rực rỡ, huyền ảo. Những chú trâu trở về nhà, trên lưng có những cậu bé, cô bé đang thổi sáo, hát ca. Tiếng sáo diều vi vu, tiếng hát của trẻ con, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu.

Cánh đồng lúa đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em. Nó không chỉ mang đến cho em những kỷ niệm đẹp, mà còn dạy cho em những bài học quý giá về sự lao động, lòng yêu quê hương đất nước.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 3 – Văn mẫu lớp 7 bài 3

Đà Lạt – Thành phố mộng mơ trong tranh

Nếu miêu tả một cảnh đẹp ở Đà Lạt thì rất khó, vì khi đã đặt chân đến Đà Lạt là ta đã bước vào một xứ sở mộng mơ, một không gian bốn chiều là tranh. Em bước đi trong tranh, thở trong tranh và ngồi nghĩ trong tranh. Buổi sáng đút tay vào túi, em đi từ nhà thờ Con Gà ra chợ, qua hồ Xuân Hương, thấy sương chưa tan, còn mờ mờ khắp chốn. Vậy mà bên bờ hồ đã nhộn nhịp người làm vườn rửa cà rốt, những thúng cà rốt màu da cam rực lên một màu chói mắt bên bờ hồ. Buổi trưa, dọc theo mọi ngả đường, em được các cành thông che nắng, phấn thông vàng bay bay trong gió như những hạt bụi tinh khôi tìm về tương lai. Giữa những bụi cây xanh ngắt lại rực lên những đoá hoa hoang dại: nào dã quỳ vàng chói, nào hoa ngũ sắc sặc sỡ, nào tường vi trĩu nặng từng chùm. Nếu vui chân vượt qua vài dốc ta sẽ đến Cam Ly. Thác Cam Ly không hùng vĩ mà hiền hoà, rộn ràng và tươi mát cheo leo bên sườn dốc, lại có cỏ xanh hoa dại nở vàng, nở tím…

Em bước đi thỉnh thoảng cũng phải dè dặt, vì sợ dẫm lên những đoá hoa vàng bé xíu, mọc từ một loài cỏ dại trên đất đồi. Một lúc thong dong, em bước vào các vườn lan Đà Lạt. Từng lá lan mọng lên, từng chồi lan nõn nà, xanh xanh, trong trong và bóng mượt như nhựa. Nhìn lá hoa thật mà cứ ngỡ như hoa giả vì nó sặc sỡ lắm, tươi thắm lắm, đợi đến khi hương lan tỏa ra, em mới biết là hoa thật. Lan Đà Lạt trăm thứ vạn loài, không thể đếm xuể cả địa lan, lẫn phong lan cả vũ nữ, cát-laya, đến loài Hồ Điệp, và Đại Châu… Rồi bên cạnh đó là những cây kì hoa dị thảo… thầm lặng mà tươi tắn như sen đất tươi xanh, hồng môn rực đỏ, cẩm tú cầu tím nhẹ, hoa lồng đèn xinh xinh và thiên hài lửng lơ. Vào Dinh Ba, chúng ta sẽ thấy những đoá hồng nào hồng nhung, hồng bê bê, hồng phấn, hồng trắng. Chưa kể những nhà kính trồng hồng, trồng li rực rỡ như những xứ sở Ba Lan kiêu sa và tươi thắm như những phim tình diễm lệ.

Ngày xa Đà Lạt, em lưu luyến bước không vui. Trong lòng thầm nhủ: “Tạm biệt thôi, mai này mình lại về Đà Lạt” nhưng biết đến bao giờ? Cuộc sống cứ cuốn trôi với bao nhiêu công việc của học trò. Đà Lạt ơi! Bao giờ em gặp lại?

Bài viết số 1 lớp 7 đề 3 – Văn mẫu lớp 7 bài 4

Bình minh trên bãi biển

Mỗi mùa hè về, em lại mong được về thăm quê nội. Nơi đó không có những tòa nhà cao tầng, những con đường đông đúc, mà chỉ có biển cả bao la và những bãi cát trắng trải dài. Biển quê em đẹp lắm, có ánh nắng chói chang, có cát trắng, có gió Lào vi vu ngày đêm thổi về biển.

Mỗi dịp được về quê, tôi thường dậy sớm theo nội tôi ra biển. Trong hơi sương còn đang phàng phất đâu đây, biển mơ màng dịu dàng, vài cơn gió nhè nhẹ thổi vào đất liền mang theo cái vị mặn đặc trưng của biển. Đứng trước biển tôi cảm nhận được cái vì cái nồng nồng khó tả phả vào người. Trên không trung, những con hải âu trắng chao nghiêng đôi cánh, mải miết bay về phía chân trời xa thẳm, nơi bình minh hồng tươi đang hắt những tia nắng hình dẻ quạt xuống mặt nước. Từng đợt sóng nhẹ nhẽ vỗ vào bờ, nước biển trong xanh, bờ cát trắng trải dài tít phía xa. Tôi bước đi với đôi chân trần trên cát, cảm giác mát dịu xuyên thấu vào da thịt tôi. Một cảm giác lạ lan tỏa khắp cơ thể tôi. Từng hạt cát mịn màng, mát rượi lùi lại dưới đôi chân của tôi. Tôi tìm, nhặt nhạnh từng chiếc vỏ óc lăn lóc trên cát. Mỗi cái vỏ là nơi chứa đựng những kỉ niệm của quê hương. Khi rời xa quê, chính những cái vỏ ốc ấy là cầu nối để tôi được sống lại với quê hương mình.

Khi trong tay ta có những chiếc vỏ ốc, ta chỉ cần hả hơi vào rồi áp tai nghe thì sẽ nghe thấy tiếng sóng vỗ, nhịp điệu, âm thanh của biển. Những con sóng vỗ bờ cát, tung bọt trắng xóa. Nó nhào lên rồi vút về để lại trên cát biết bao nhiêu là vỏ ốc và những chú cua con vội vàng lẩn trốn.

Người dân quê tôi chủ yếu làm nghề đánh bắt cá, những tàu lớn thường đi đánh bắt xa, có khi cả tháng họ mới vào đất liền, chỉ còn lại những người lớn tuổi, súc khỏe giảm sút thì mới đánh bắt gần bờ. Họ thường dậy từ rất sớm để ra biển, chân họ dậm từng bước chắc nịch hằn lên bãi cát, chiếc thuyền bằng gỗ nâu đen bóng lướt trên cát theo sức đẩy của những cánh tay dài lực lượng. Bọn trẻ con ríu rít chạy theo bứt những bông hoa muống biển tim tím, cánh còn ướt đẫm hơi sương đêm ném lên thuyền. Hoa muống biển có phải vì vẻ đẹp bình dị của hoa hay bởi sức sống mãnh liệt của nó mà người dân ở đây coi hoa muống biển như một loài hoa lành đem bình yên đến. Hoa theo những con thuyền lênh đênh ngoài khơi xa mang theo nỗi mong chờ của người ở lại. Biển hiền hòa là thế nhưng cũng có lúc sục sôi giận dữ. Đó là những ngày biển động sóng nổi lên dữ dội. Những con sóng bạc đầu không còn khẽ khàng mơn man lên bờ các mà điên cuồng xô ầm ầm vào vách đá. Những ngày như hết nhanh chóng tan đi khi phiên chợ cá đông vui tới. Ấy là khi thuyền về. Các con thuyền chở nặng cá tôm hoan hỉ trở về sau những chuyến đi dài ngày vất vả. Nhìn từ xa, hai con mắt thuyền mở to như vui mừng khi lại được nhìn thấy bến bờ. Thuyền vừa cập bến, người trên bờ đã đổ xô đến. Kẻ ôm chầm lấy nhau mừng mừng, tủi tủi, người nhanh nhẹn khiêng những sọt cá nặng lên khoang bờ. Những con cá béo nung núc những mảng thịt, mang còn phì phò bong bóng được xếp lẫn với những con tôm còn tươi roi rói cứ búng càng tành tách như dọa bọn trẻ con thò tay nghịch bắt. Tiếng lao xao trả giá, tiếng lịch thúng mủng của người bán, vạn người mua hòa lẫn vào nhau nghe đông vui khó tả. Trời đã vãn chiều trên bãi cát chỉ còn lổng chổng sọt không thì người ta mới lục đục kéo nhau về. Những con thuyền bầy giờ mới nhẹ nhõm gối đầu lên bờ cát trắng, nằm nghỉ ngơi sau một chuyến đi dài. Hoàng hôn đến từ lúc nào đang nhẹ dần buông trên biển. Đó là một ngày ở biển khi tôi được về thăm mảnh đất quê hương.

Khi nhắc đến quê hương, điều đầu tiên tôi nhớ đến là biển, tôi ao ước được sống tại vùng quê thanh bình này. Đứng trước biển bao la, tôi thấy mình thật nhỏ bé, tôi yêu quê hương, tôi yêu bờ biển quê mình, và tự hào biết bao khi tôi là người con của quê hương yêu dấu đó.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 3 – Văn mẫu lớp 7 bài 5

Miêu tả một buổi hoàng hôn trên sông quê

“Mẹ ơi, hôm nay con đã ngắm được một cảnh đẹp mà có lẽ con sẽ không bao giờ quên!” – Con hào hứng kể lại với mẹ khi về đến nhà. “Đó là cảnh hoàng hôn trên dòng sông quê mình, nó đẹp một cách lạ lùng, huyền ảo và đầy chất thơ.” Mẹ mỉm cười lắng nghe, ánh mắt hiền hậu, và con bắt đầu câu chuyện của mình.

Chiều hè, ánh nắng cuối ngày còn vương trên những cành cây. Không khí trở nên dịu mát hơn. Con cùng đám bạn ra bờ sông chơi. Dòng sông quê con hiền hòa, êm đềm, uốn lượn quanh làng như một dải lụa mềm mại. Nước sông trong xanh, có thể nhìn thấy những viên đá cuội nhỏ dưới đáy. Bờ sông có những cây bàng, cây phượng già, rủ bóng mát xuống mặt nước.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, cả không gian trở nên lãng mạn. Mặt trời đỏ rực, tròn vành vạnh, từ từ lặn xuống sau những rặng tre xanh. Ánh sáng cuối cùng của ngày trải dài trên mặt nước, tạo nên một dải lụa vàng lấp lánh. Những đám mây trên bầu trời cũng được nhuộm một màu cam, hồng rực rỡ. Gió nhẹ thổi vào, mang theo hơi nước mát lành, làm cho không gian trở nên lãng mạn, nên thơ.

Trên bờ sông, vài người phụ nữ gánh nước, tiếng gánh kẽo kẹt vang vọng trong không gian. Đàn cò trắng từ từ bay về, đậu trên những cây tre. Tiếng nói, tiếng cười của trẻ con vang vọng trên bờ sông. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, thanh bình.

Khi màn đêm buông xuống, dòng sông trở nên tĩnh lặng. Những ngôi sao bắt đầu xuất hiện, lấp lánh trên bầu trời. Tiếng côn trùng kêu râm ran trong không gian. Con ngồi trên bờ sông, ngắm nhìn bầu trời đêm, cảm thấy lòng mình thật bình yên. Buổi hoàng hôn trên dòng sông quê đã dạy cho con một bài học về sự bình yên, về sự giản dị, và về tình yêu với quê hương đất nước.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 3 – Văn mẫu lớp 7 bài 6

Vẻ đẹp hùng vĩ của một ngọn núi

Mùa hè năm nay, thay vì đi biển, gia đình em đã quyết định khám phá vẻ đẹp của vùng núi. Điểm đến của chúng em là một ngọn núi ở miền Bắc, nơi có không khí trong lành, mát mẻ và những phong cảnh tuyệt đẹp. “Bố mẹ ơi, con muốn kể cho bố mẹ nghe về vẻ đẹp của ngọn núi này, nó hùng vĩ và tráng lệ lắm!” – Con hào hứng kể lại với bố mẹ.

Ngọn núi cao ngất trời, mây trắng bao phủ. Nhìn từ xa, ngọn núi giống như một con rồng khổng lồ đang nằm ngủ. Trên đường đi lên núi, chúng em đã đi qua những con đường quanh co, uốn lượn. Càng lên cao, không khí càng mát mẻ, trong lành. Những rặng cây xanh, những thác nước, tất cả tạo nên một khung cảnh tuyệt vời.

Khi lên đến đỉnh núi, em đã hoàn toàn bị choáng ngợp. Cả một thung lũng rộng lớn hiện ra trước mắt em, với những ngôi nhà nhỏ, những cánh đồng lúa, và những con sông nhỏ uốn lượn. Mây trắng bao phủ khắp nơi, giống như một biển mây khổng lồ. Em có cảm giác như đang đứng trên đỉnh thế giới. Em hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành, mát mẻ.

Khi mặt trời lặn, cả không gian trở nên huyền ảo. Ánh hoàng hôn vàng óng ả trải dài trên những ngọn núi, tạo nên một dải lụa vàng lấp lánh. Những đám mây trên bầu trời cũng được nhuộm một màu cam, hồng rực rỡ. Gió nhẹ thổi vào, mang theo hơi nước mát lành, làm cho không gian trở nên lãng mạn, nên thơ.

Chuyến đi đã để lại trong em những kỷ niệm không thể quên. Con đã cảm nhận được sự bao la của thiên nhiên, và thấy mình thật nhỏ bé. Con cũng hiểu được vì sao con người lại yêu thích vùng núi. Vùng núi không chỉ mang đến cho con người những phong cảnh đẹp, mà còn mang đến cho con người sự bình yên trong tâm hồn.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 3 – Văn mẫu lớp 7 bài 7

Khu vườn cổ kính ở An Hiên (Huế)

Hè vừa rồi em được cùng các cô chú trong cơ quan của ba đi du lịch ở Huế. Thành phố Huế có vẻ trầm mặc, mang hương vị nét đẹp xưa. Nơi đây có dòng sông Hương êm đềm, thơ mộng, có cầu Trường Tiền in bóng nghiêng soi dưới dòng Hương, có núi Ngự Bình hùng vĩ xanh tươi và Đại Nội đầy cổ kính. Nhưng có lẽ nơi mà em ấn tượng nhất là nhà vườn An Hiên.

Nhà vườn An Hiên nằm cạnh bờ sông Hương, nó cách chùa Thiên Mụ không quá xa. Cổng vào của vườn được xây bằng vôi vữa, hình vòm và khá nhỏ. Bước vào trong là một lối đi rợp mắt với bóng hai hàng mận trắng vòng qua nhau. Đây là khung cảnh ấn tượng khiến người đến chỉ muốn dừng chân mà ngắm nhìn và tận hưởng bầu không khí tuyệt diệu ở đây. Đi hết hàng cây xanh có một bức bình phong lớn, bình phong này có in chữ “Thọ” mang ý nghĩa về sự lâu dài và bền vững. Bác chăm sóc vườn giới thiệu rằng bức bình phong được đặt trước ngôi nhà cũng còn nhằm mục đích ngăn chặn những điều không tốt lành vào trong ngôi nhà này. Sau bức bình phong là một hồ sen nhỏ, quanh hồ sen có các loại hoa như hoa hồng, hoa vạn thọ, hoa nhài,…. và các chậu cảnh được đặt bên cạnh. Hồ sen này cũng được sáng tạo để tạo nên phong thủy cho ngôi nhà.

Trung tâm của nhà vườn chính là ngôi nhà nhỏ ba gian, bước vào trong, cảm giác như được bước vào một không gian mỹ thuật điêu khắc vậy. Các vật liệu trong ngôi nhà đa phần đều làm từ gỗ. Những cột kèo được chạm trổ tinh xảo với nhiều họa văn, họa tiết độc đáo. Nhà được lợp bằng loại ngói nhiều lớp, hình hoa sen được in chính giữa đỉnh mái đầy tinh tế. Điều đặc biệt nữa là hệ thống các cột kèo trong nhà đều được dựng lên, sắp xếp theo những quy tắc nhất định. Có nhiều chữ, câu đối, bức hoành phi được treo ngay ngắn gợi những triết lý, ý nghĩa sâu xa.
Tham quan xong ngôi nhà, em cùng mọi người được bác chăm sóc vườn dẫn đi thăm quan khu vườn của nhà. Ở đây có rất nhiều loại trái cây, là hương vị của thiên nhiên bốn mùa. Những xoài, ổi, bưởi, mít, măng cụt, sầu riêng….dường như tất cả những loài quả nổi tiếng ở khắp nơi. Đi khắp khu vườn, ngắm nhìn những bụi mít sai quả, những cây bưởi nhỏ bé mà ra những trái khổng lồ, những cây xoài nặng trĩu trái,….mới thấy thật tuyệt diệu làm sao. Bằng bàn tay tài hoa và sự cần mẫn, tỉ mỉ của những người chăm sóc, vườn An Hiên mang một vẻ đẹp độc đáo và riêng biệt, có lẽ không chỉ riêng em mà tất cả những ai đã từng đến cũng sẽ chẳng thể nào quên được vẻ đẹp bình yên, tươi đẹp nơi đây.

Rời xa Huế mà lòng thấy an nhiên đến lạ, có lẽ chính mảnh đất kinh kỳ thơ mộng và tấm lòng hồn hậu và chân tình của con người xứ Huế đã khiến lòng ta được lắng lại, thảnh thơi và hoài thương nhiều đến thế.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 3 – Văn mẫu lớp 7 bài 8

Khung cảnh miền quê vào mùa hạ

Mùa hè đến, những tiếng ve sầu kêu trong màu đỏ rực rỡ của cây phượng vỹ đầu làng. Em vui biết bao khi được ngắm khung cảnh quê em tràn đầy sức sống những ngày hạ sang. Đối với em, nó là cảnh đẹp tuyệt mỹ nhất.

Quê em là một vùng rất đỗi thanh bình, quanh năm người dân ở nơi đây trồng lúa, cấy cầy và chăm nuôi những con gia súc. Lối sinh hoạt bình dị và nồng hậu nên quê em được ban tặng một khung cảnh tuyệt vời. Khi hè đến, quê em như thay một màu áo mới xanh tươi và trong trẻo vô cùng. Em thích thú ngắm nhìn sự biến chuyển kì diệu ấy.

Sáng sớm, khi bình minh lên, ông mặt trời mang trên mình ánh sáng cam nhàn nhạt từ từ ngó lên sau những rặng tre xanh đầu làng. Ánh sáng xuyên qua những cành tre vừa mới tỉnh giấc đang rung động tạo ra những tia ánh sáng huyền ảo. Phía xa, từng tầng mây bàng bạc lơ lửng quanh đỉnh đồi xanh tươi còn phủ một lớp ánh sáng vàng nhẹ của không gian buổi sớm. Làng em, chú gà trống là dậy sớm nhất, nó trở thành chiếc đồng hồ báo thức sống cho dân làng. Một lần em dậy thật sớm, nhìn chú gà trống đứng oai vệ trên đống rơm vàng cất tiếng gáy khắp xóm. Đó cũng là lúc người dân thức dậy để đi làm đồng. Mọi người kéo nhau ríu rít ra đồng làm việc, mấy cô mấy bác rục rịch chuẩn bị cho một phiên chợ sáng họp ở đầu làng. Con người thì vội vã, mải miết với công việc còn thiên nhiên cứ vậy, yên bình vô cùng.
Có lẽ, nếu không có kì nghỉ hè, em cũng sẽ như mọi người, sáng sớm cũng tất bật với việc đến trường, không thể chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp gần gũi và tràn đầy sức sống này. Mặt trời dần lên cao, tỏa những ánh nắng lấp lánh trên đỉnh đồi. Ánh nắng chan hòa mọi nơi, bao phủ cảnh vật, nắng tràn trên những ngôi nhà mái ngói đỏ đã bám một lớp rêu phong cổ kính, nắn xuyên qua những kẽ lá xanh non lộc biếc. Cái nắng sớm ở làng em, không chói chang gay gắt như nắng trưa mùa hè, không nhàn nhạt như nắng mùa thu mà nó là cái nắng ướt, nắng mới, cái nắng còn vương chút sương đêm đọng lại trên những bông hoa trong vườn. Nhìn nắng hàng cau xanh mướt một màu ngọc bích. Cảnh vật như đang được tắm trong cái ấm áp của buổi sớm. Vài cây nhãn trồng trong vườn nhà em đang vẫy gọi lũ ong mật đến chung vui trong nắng sớm. Ra vườn, cũng là lúc em cảm nhận được mùi hương phảng phất nhẹ nhàng của buổi sớm tinh khôi.
Nhắc đến khung cảnh quê em vào hè, không thể bỏ qua đồng lúc xanh bát ngát trải dài đến chạm chân trời tạo nên một màu xanh hài hòa vô cùng. Màu xanh ấy như mời gọi sự sống, gọi những cơn gió hè man mát đến nơi đây làm cho những cây lúa xanh nghiêng mình rì rào vì vui thích. Trên đường làng, những chú trâu chăm chỉ cùng người nông dân đi cày, tuy giờ đã có máy móc nhưng những chú trâu luôn là một người bạn thân thiết với những người nông dân, với trẻ mục đồng. Nhớ về những chiều hè lộng gió, vài ba đứa trẻ mục đồng phụ cha mẹ đưa trâu ra những bãi cỏ. Chúng ngồi, nằm trên lưng trâu, đưa đẩy con sáo diều bay cao, vút lên từng tiếng sáo trầm bổng trong không gian, khơi gợi bao trí tưởng tượng phong phú của em. Có lẽ các bạn trên thành phố, không thể tận hưởng được những lúc thanh bình như thế. Được nằm trên bãi cỏ, nghe tiếng sáo diều vi vu, ngắm những đám mây đủ hình thù kì lạ. Ở quê, buổi chiều hè không hề oi bức như trên thành phố, không làm cho con người cảm thấy khó chịu vì khói bụi và tiếng còi xe inh ỏi trên con đường tấp nập xe cộ, mà nó rất yên bình trong trẻo mang hương vị của đồng nội và cỏ cây.

Đối với em, cảnh quê là cảnh đẹp nhất khi mùa hè đến. Dù các bạn có thích thú với những chuyến du lịch xa, những bãi biển cát vàng sóng vỗ thì em vẫn mãi say mê chính cảnh đẹp nơi chôn rau cắt rốn của mình.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 3 – Văn mẫu lớp 7 bài 9

Cảnh đẹp của biển quê hương

Quê tôi xa lắm, đó là một vùng biển miền trung vì vậy chỉ có dịp hè tôi mới được ba mẹ cho về thăm quê. Biển quê tôi đẹp lắm, có ánh nắng chói chang, có cát trắng, có gió Lào vi vu ngày đêm thổi về biển.

Mỗi dịp được về quê, tôi thường dậy sớm theo nội tôi ra biển. Trong hơi sương còn đang phàng phất đâu đây, biển mơ màng dịu dàng, vài cơn gió nhè nhẹ thổi vào đất liền cái vị mặn đặc trưng của biển. Đứng trước biển tôi cảm nhận được cái vì cái nồng nồng khó tả phả vào người. Trên không trung, những con hải âu trắng chao nghiêng đôi cánh, mải miết bay về phía chân trời xa thẳm, nơi bình minh hồng tươi đang hắt những tia nắng hình dẻ quạt xuống mặt nước. Từng đợt sóng nhẹ nhẽ vỗ vào bờ, nước biển trong xanh, bờ cát trắng trải dài tít phía xa. Tôi bước đi với đôi chân trần trên cát, cảm giác mát dịu xuyên thấu vào da thịt tôi. Một cảm giác lạ lan tỏa khắp cơ thể tôi. Từng hạt cát mịn màng, mát rượi lùi lại dưới đôi chân của tôi. Tôi tìm, nhặt nhạnh từng chiếc vỏ óc lăn lóc trên cát. Mỗi cái vỏ là nơi chứa đựng những kỉ niệm của quê hương. Khi rời xa quê, chính những cái vỏ ốc ấy là cầu nối để tôi được sống lại với quê hương mình.

Khi trong tay ta có những chiếc vỏ ốc, ta chỉ cần hả hơi vào rồi áp tai nghe thì sẽ nghe thấy tiếng sóng vỗ, nhịp điệu, âm thanh của biển. Những con sóng vỗ bờ cát, tung bọt trắng xóa. Nó nhào lên rồi vút về để lại trên cát biết bao nhiêu là vỏ ốc và những chú cua con vội vàng lẩn trốn.

Người dân quê tôi chủ yếu làm nghề đánh bắt cá, những tàu lớn thường đi đánh bắt xa, có khi cả tháng họ mới vào đất liền, chỉ còn lại những người lớn tuổi, súc khỏe giảm sút thì mới đánh bắt gần bờ. Họ thường dậy từ rất sớm để ra biển, chân họ dậm từng bước chắc nịch hằn lên bãi cát, chiếc thuyền bằng gỗ nâu đen bóng lướt trên cát theo sức đẩy của những cánh tay dài lực lượng. Bọn trẻ con ríu rít chạy theo bứt những bông hoa muống biển tim tím, cánh còn ướt đẫm hơi sương đêm ném lên thuyền. Hoa muống biển có phải vì vẻ đẹp bình dị của hoa hay bởi sức sống mãnh liệt của nó mà người dân ở đây coi hoa muống biển như một loài hoa lành đem bình yên đến. Hoa theo những con thuyền lênh đênh ngoài khơi xa mang theo nỗi mong chờ của người ở lại. Biển hiền hòa là thế nhưng cũng có lúc sục sôi giận dữ. Đó là những ngày biển động sóng nổi lên dữ dội. Những con sóng bạc đầu không còn khẽ khàng mơn man lên bờ các mà điên cuồng xô ầm ầm vào vách đá. Những ngày như hết nhanh chóng tan đi khi phiên chợ cá đông vui tới. Ấy là khi thuyền về. Các con thuyền chở nặng cá tôm hoan hỉ trở về sau những chuyến đi dài ngày vất vả. Nhìn từ xa, hai con mắt thuyền mở to như vui mừng khi lại được nhìn thấy bến bờ. Thuyền vừa cập bến, người trên bờ đã đổ xô đến. Kẻ ôm chầm lấy nhau mừng mừng, tủi tủi, người nhanh nhẹn khiêng những sọt cá nặng lên khoang bờ. Những con cá béo nung núc những mảng thịt, mang còn phì phò bong bóng được xếp lẫn với những con tôm còn tươi roi rói cứ búng càng tành tách như dọa bọn trẻ con thò tay nghịch bắt. Tiếng lao xao trả giá, tiếng lịch thúng mủng của người bán, vạn người mua hòa lẫn vào nhau nghe đông vui khó tả. Trời đã vãn chiều trên bãi cát chỉ còn lổng chổng sọt không thì người ta mới lục đục kéo nhau về. Những con thuyền bầy giờ mới nhẹ nhõm gối đầu lên bờ cát trắng, nằm nghỉ ngơi sau một chuyến đi dài. Hoàng hôn đến từ lúc nào đang nhẹ dần buông trên biển. Đó là một ngày ở biển khi tôi được về thăm mảnh đất quê hương.

Khi nhắc đến quê hương, điều đầu tiên tôi nhớ đến là biển, tôi ao ước được sống tại vùng quê thanh bình này. Đứng trước biển bao la, tôi thấy mình thật nhỏ bé, tôi yêu quê hương, tôi yêu bờ biển quê mình, và tự hào biết bao khi tôi là người con của quê hương yêu dấu đó.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 3 – Văn mẫu lớp 7 bài 10

Vẻ đẹp huyền ảo của Vườn quốc gia Cúc Phương

Mùa hè này, em đã có một chuyến đi đầy ý nghĩa và bất ngờ khi được khám phá Vườn quốc gia Cúc Phương. “Bố mẹ ơi, Cúc Phương không chỉ là một khu rừng, mà còn là một thế giới huyền ảo, đầy bí ẩn!” – Con hào hứng kể lại.

Rừng Cúc Phương chào đón em bằng một bầu không khí trong lành, mát mẻ, và một mùi hương đặc trưng của đất, của cây, của lá. Càng đi sâu vào rừng, con càng cảm thấy mình như đang lạc vào một thế giới khác. Ánh nắng mặt trời xuyên qua những tán lá dày đặc, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu.

Trên đường đi, chúng em đã được chiêm ngưỡng những cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, rễ cây to lớn, chằng chịt, giống như những con trăn khổng lồ đang bò trên mặt đất. Chúng em cũng đã được chiêm ngưỡng những con bướm đủ màu sắc, đủ kích cỡ bay lượn trong không gian, giống như những bông hoa đang nhảy múa.

Khi mặt trời lặn, cả khu rừng trở nên tĩnh lặng. Tiếng côn trùng kêu râm ran trong không gian. Chúng em ngồi bên nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện về rừng. Cảm giác lúc đó thật bình yên, thật ấm áp. Buổi tối ở Cúc Phương thật tuyệt vời. Bầu trời đêm đầy sao, lấp lánh như những viên kim cương.

Chuyến đi đến Vườn quốc gia Cúc Phương đã để lại trong em những kỷ niệm không thể quên. Con đã cảm nhận được sự bao la của thiên nhiên, và thấy mình thật nhỏ bé. Con cũng hiểu được vì sao con người lại yêu thích vùng rừng. Vùng rừng không chỉ mang đến cho con người những phong cảnh đẹp, mà còn mang đến cho con người sự bình yên trong tâm hồn. Con sẽ luôn trân trọng những gì thiên nhiên đã ban tặng, và sẽ cố gắng bảo vệ vẻ đẹp của nó.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 4: Miêu tả chân dung một người bạn thân

Đề bài: Miêu tả chân dung một người bạn thân

Dàn ý chi tiết: Miêu tả chân dung một người bạn thân

Mở bài: Giới thiệu chung về người bạn

Dẫn dắt: Vai trò của tình bạn trong cuộc sống. Nêu cảm nhận chung về người bạn thân của em.

(Ví dụ): “Mỗi người trong chúng ta đều có cho mình một người bạn thân thiết. Bạn thân là người chia sẻ với ta mọi chuyện vui buồn trong cuộc sống…”

Giới thiệu tên và hoàn cảnh: Nêu tên người bạn, mối quan hệ (bạn thân, bạn cùng lớp, hàng xóm…) và kỷ niệm đầu tiên của hai người.

Thân bài: Miêu tả chi tiết người bạn

Vẻ đẹp bên ngoài (chân dung và dáng người):

Dáng người: Cao hay thấp, cân đối hay gầy gò, có đặc điểm gì nổi bật?

Khuôn mặt: Tròn, trái xoan, hay góc cạnh? Miêu tả chi tiết làn da, màu sắc, có má lúm đồng tiền hay không?

Các chi tiết nổi bật:

Đôi mắt: Miêu tả hình dáng, màu sắc, ánh nhìn. Đôi mắt có thể thể hiện sự thông minh, hiền lành, hay lém lỉnh.

Mái tóc: Ngắn hay dài, thẳng hay xoăn, màu sắc? Mái tóc có thể thể hiện tính cách.

Nụ cười: Miêu tả nụ cười, hàm răng. Nụ cười có thể thể hiện sự hồn nhiên, thân thiện.

Cách ăn mặc: Giản dị hay điệu đà, gọn gàng hay cá tính?

Vẻ đẹp bên trong (tính cách và phẩm chất):

Tính cách tổng quát: Hòa đồng, thân thiện, cởi mở, vui vẻ, hay trầm tính, điềm đạm?

Phẩm chất nổi bật:

Trong học tập: Chăm chỉ, cần cù, thông minh, luôn giúp đỡ bạn bè. Kể những câu chuyện cụ thể để làm rõ điều này.

Trong cuộc sống: Lễ phép, hiếu thảo với cha mẹ, biết quan tâm giúp đỡ người khác.

Tài năng đặc biệt: Ca hát, vẽ, chơi nhạc cụ, hay có một sở thích đặc biệt nào đó. Kể một kỷ niệm liên quan đến tài năng này.

Kỷ niệm đáng nhớ của hai người:

Kể một vài kỷ niệm đáng nhớ của hai người. Có thể là một chuyến đi chơi, một lần cùng nhau vượt qua khó khăn trong học tập, hay đơn giản chỉ là những cuộc trò chuyện hàng ngày.

Lồng ghép cảm xúc, suy nghĩ của em khi ở bên cạnh người bạn đó.

Kết bài: Tình cảm và lời nhắn nhủ

Tổng kết: Khẳng định lại tình cảm của em dành cho bạn.

Nêu cảm nghĩ: Bày tỏ sự trân trọng và tự hào khi có một người bạn như vậy.

Lời hứa/mong ước: Hứa sẽ luôn giữ gìn và trân trọng tình bạn này.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 4 – Văn mẫu lớp 7 bài 1

Cô bạn “Nấm lùn” đáng yêu

Mỗi chúng ta, sinh ra và được bao bọc trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Nhưng may mắn hơn, khi lớn lên, chúng ta lại gặp được nhiều người khác trong cuộc đời. Một trong những người đó là bạn bè. Tôi cũng rất may mắn vì có một người bạn tốt, bạn nữ đáng yêu tên Mai Anh. Chúng tôi được xếp ngồi cạnh nhau từ khi học lớp 1 đến tận bây giờ.

Mai Anh năm nay 13 tuổi. Tuy đã lên lớp 7 nhưng dáng người cô bạn thì giống như học sinh tiểu học. Thấp hơn tôi hẳn một cái đầu, mọi người gọi Mai Anh là cây nấm lùn lớp tôi. Đổi lại, Mai Anh rất xinh xắn và đáng yêu, thân hình nhỏ nhắn. Khuôn mặt tròn trịa, nước da trắng và hai má phúng phính mũm mỉm, hồng hào như bánh bao. Không giống như tóc tôi đen láy mà tóc Mai Anh màu nâu hạt dẻ, từ khi sinh ra đã như vậy. Cô bạn thường thắt bím, vừa năng động vừa dễ thương. Đôi mắt Mai Anh to, đen lay láy hiện lên sự thông minh và hoạt bát. Cái mũi cao, đôi môi chúm chím rất hay cười. Đặc biệt khi cười rộ lên, trên khuôn mặt bánh bao sẽ thấp thoáng má núm đồng tiền và hai cái răng khểnh trắng tinh, mỗi lần như vậy tôi đều nhéo nhéo má của Mai Anh.

Mai Anh không điệu đà mà ăn mặc rất giản dị, thường chỉ đi đôi giày thể thao nhỏ màu trắng, hai cái chân ngắn lắc lắc như con thỏ nhỏ. Trên mái tóc mượt mà cũng chưa bao giờ đeo thêm nơ cài tóc hay đồ trang sức nào khác, chỉ dùng dây buộc tóc thắt bím gọn gàng. Mỗi khi cô bạn chạy nhảy, bím tóc cũng tung tăng lắc lư theo rất sinh động. Vì vẻ ngoài nhỏ nhắn và có phần trẻ con của Mai Anh, chúng tôi hay xoa đầu cô bạn. Ban đầu Mai Anh giận lắm nhưng lâu dần cũng quen chỉ bĩu môi thôi. Tuy ngoại hình nhỏ nhắn nhưng Mai Anh lại là lớp trưởng lớp tôi, học rất giỏi và đặc biệt gương mẫu, suy nghĩ cũng chín chắn hơn bạn bè đồng trang lứa như chúng tôi nhiều.

Mai Anh tuy rất nghiêm túc và có vẻ khắt khe khi quản lý lớp tôi nhưng tính cách cô bạn rất cởi mở, thân thiện. Lúc nhận lớp, Mai Anh là người chủ động giúp lớp tôi làm quen với nhau. Học giỏi nhưng không bao giờ tỏ ra kiêu căng, ngạo mạn, lúc nào cũng khiêm tốn và không ngừng cố gắng vươn lên tốt hơn. Ở lớp, nhiều lần chúng tôi hay thắc mắc bài vở, dù bận học bài, Mai Anh vẫn sẵn sàng giúp đỡ, giảng đến khi chúng tôi thật sự hiểu mới thôi. Những bạn học tập yếu, Mai Anh luôn quan tâm và nâng đỡ. Thành tích môn tiếng Anh của tôi ban đầu rất tệ, tôi cứ tự ti và lo lắng mãi. Mai Anh biết được liền kèm cặp, khích lệ tôi, ngày nào cũng động viên, truyền động lực cho tôi. Nhờ vậy mà tôi dần trở thành học sinh khá. Các hoạt động của lớp, Mai Anh luôn là người chủ động xung phong, cả lớp tôi và các thầy cô đều yêu quý cô bạn.

Ở lớp là học trò giỏi, ở nhà Mai Anh cũng là người con ngoan. Nhìn nhỏ con vậy thôi chứ Mai Anh khỏe lắm, lần nào vật tay tôi cũng thua thảm hại. Hơn nữa, Mai Anh cũng rất chăm chỉ nên bố mẹ Mai Anh rất tự hào về con gái mình. Tuổi còn nhỏ nhưng Mai Anh thông minh và hiểu chuyện như người lớn, luôn chủ động giúp đỡ bố mẹ công việc nhà và chủ động học tập, không bao giờ để người lớn phải nhắc nhở, đỗ thúc. Nhà Mai Anh cũng ở gần nhà tôi nên từ ngày còn bé tôi đã thấy Mai Anh lễ phép, ngoan ngoãn. Luôn kính trên nhường dưới, Mai Anh có một em gái nhỏ hơn hai tuổi. Lúc nào Mai Anh cũng nhường nhịn và chăm sóc em.
Cùng lớn lên và chơi chung với nhau hơn 10 năm, tình cảm của chúng tôi không chỉ là tình bạn thân thiết mà còn giống như tình chị em ruột thịt trong nhà. Chúng tôi cùng nhau đến trường, cùng đón sinh nhật với nhau, kể cho nhau nghe những chuyện bí mật mà chỉ hai đứa mới biết, chia sẻ với nhau về những dự định và ước mơ, hoài bão giúp đỡ động viên nhau tiến bộ từng ngày. Những lần tôi buồn bực không vui, than thở đủ điều, Mai Anh đều yên lặng, kiên nhẫn lắng nghe rồi trao cho tôi một cái ôm ấm áp, tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Chúng tôi gắn bó với nhau như hình với bóng.

Mỗi lần chuyển cấp, chúng tôi lại có thêm những người bạn mới, nhưng với tôi Mai Anh là người bạn đáng quý nhất. Tôi cảm thấy rất may mắn và hạnh phúc khi gặp gỡ và kết bạn cùng Mai Anh, Mai Anh không chỉ là bạn thân mà còn là chị em tốt, là tấm gương để tôi học tập và noi theo. Tôi luôn cố gắng trân trọng và giữ gìn tình bạn đẹp của chúng tôi, trân trọng người bạn tốt, người bạn quan trọng trong cuộc đời mình.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 4 – Văn mẫu lớp 7 bài 2

Cô bạn hiếu động nhưng ấm áp

Năm tháng cứ thế trôi đi, chỉ có thời gian là thước đo tốt nhất cho tình cảm bạn bè. Trong suốt thời gian đó, có lẽ Diệp Anh là người bạn mà em yêu mến nhất, người bạn đã học với em từ suốt năm học lớp ba.

Dáng người Diệp Anh dong dỏng cao, khuôn mặt bầu bĩnh, đầy đặn của bạn hễ ai nhìn đến cũng thấy đáng yêu. Nước da ngăm ngăm đen. Mái tóc dài óng ả. Cặp mắt đen láy lúc nào cũng mở to, tròn xoe như hai hòn bi ve. Chiếc mũi hếch và cái miệng rộng luôn tươi cười để lộ hai hàm răng trắng bóng. Ở Diệp Anh khi nào cũng toát lên vẻ năng động, tự tin, hóm hỉnh và hài hước nên rất dễ mến.

Diệp Anh rất hiếu động, không lúc nào yên nghỉ chân tay. Trong giờ ra chơi, chỗ nào sôi động nhất là ở đó có Diệp Anh. Chúng em thường tụ tập nhóm ba, nhóm bảy ngồi xung quanh bạn Diệp Anh để nghe bạn kể chuyện. Mở đầu câu chuyện, Diệp Anh vẫn thường hay kể: “Cái hồi xưa ấy, đấy, cái hồi ấy, cái hồi mà bà tớ chưa sinh ra mẹ tớ ấy …”. Chỉ nghe có đến thế thôi là chúng em đã thấy buồn cười đến nỗi không thể nhịn được rồi mà cái mặt Diệp Anh vẫn cứ tỉnh như bơ. Đặc biệt, Diệp Anh có một trí nhớ rất tốt. Những câu chuyện đã đọc hay đã nghe, Diệp Anh đều nhớ như in và kể lại bằng đúng giọng nhân vật nên rất cuốn hút và sinh động. Một mình Diệp Anh đóng đủ các vai, kết hợp với điệu bộ khôi hài khiến bọn em lăn lóc cười đến vỡ bụng.

Diệp Anh luôn luôn làm ra những trò chơi thú vị. Bạn thường hay chơi cùng với chúng em trò bịt mắt bắt dê hay bó khăn. Vừa chạy lại vừa kêu tiếng dê be be nghe rất ngộ nghĩnh. Diệp Anh thường biểu diễn tiếng hát, tiếng ngựa hí và con sóc nâu hay leo trèo. Mỗi tiết mục, Diệp Anh đều được hoan nghênh nhiệt liệt và gây ra những trận cười nứt nẻ.

Không chỉ là các bạn gái mà cả các bạn trai ngoài và trong lớp đều yêu mến bạn Diệp Anh. Nhưng thật không may, hai tuần trước đây, một tai nạn giao thông đã cướp đi tính mạng của người bạn mà chúng em yêu quý. Dù biết bạn đã khuất nhưng chúng em vẫn cứ coi như bạn vẫn sống và làm việc cùng chúng em, bây giờ bạn đang thi đỗ vào trường Amsterdam và đi du học rồi. Cô giáo vẫn gọi bạn đứng lên đọc bài và vẫn cứ lấy cơm, lấy gối cho bạn ăn học. Rồi mai đây phải xa mái trường thân yêu, em cũng sẽ mang theo nhiều kỷ niệm cùng với những yêu mến của cả lớp với bạn Diệp Anh.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 4 – Văn mẫu lớp 7 bài 3

Cô bạn lớp trưởng mẫu mực

Nếu ai hỏi tôi rằng người bạn thân nhất của bạn là ai? Tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng đó chính là Lan – Cô bạn lớp trưởng lớp tôi.

Lan năm nay 11 tuổi, bằng tuổi tôi. Bạn có dáng người cân đối, khỏe mạnh cùng với cách ăn mặc trang nhã, gọn gàng cộng với tác phong nhanh nhẹn, hoạt bát nên trông bạn thật xứng đáng là con chim đầu đàn của lớp.

Lan thật xinh đẹp, luôn nổi bật trong đám bạn gái lớp tôi bởi bạn có khuân mặt trái xoan, nước da trắng hồng cùng với mái tóc dài đen nhánh. Đôi mắt tròn, đen lộ rõ vẻ thông minh. Cái mũi dọc dừa xinh xắn càng làm cho khuân mặt của bạn thêm thanh tú. Mỗi lúc vui đùa hay nói chuyện Lan luôn nở ra nụ cười rất tươi, để lộ hai hàm răng trắng đều như hạt bắp. Ai gặp Lan cũng phải trầm trồ khen ngợi vì vẻ đẹp dịu dàng, ít ai có được.

Còn tính tình của Lan thì khỏi phải nói. Tuy bằng tuổi tôi nhưng bạn chính chắn hơn tôi rất nhiều. Lan sống chan hòa, cởi mở với bạn bè. Về học tập Lan luôn đứng đầu lớp, không những thế bạn còn luôn đi đầu trong các hoạt động của lớp cũng như của trường. Con người bạn thật mẫu mực. Vừa xinh đẹp lại giỏi giang nhưng bạn không hề kiêu căng mà sống hết mình về tập thể.

Ở lớp, có việc gì khúc mắc, bạn bình tĩnh khéo léo giải quyết. Đối với những bạn học yếu bạn tận tâm giúp đỡ, chỉ bảo đến nơi, đến chốn. Nhờ có bạn mà lớp tôi luôn luôn đi đầu trong các hoạt động của liên đội. Vì thế trong trường thầy cô nào cũng yêu quý Lan. Ở lớp Lan như vậy đấy còn về nhà Lan lại càng tuyệt vời hơn. Ngoài giờ học, Lan còn rất chăm chỉ làm việc nhà. Đối với ông bà cha mẹ Lan còn là một đứa cháu hiếu thảo, một người con ngoan ngoãn. Đối với mọi người xung quanh Lan luôn kính trọng, lễ phép. Vì thế mọi người đã dặt cho Lan một cái tên thật thân mật: ”Cô Tấm chăm làm”. Tình bạn giữa tôi và Lan ngày càng thân thiết. Tôi và Lan cùng vui chơi, truy bài, học nhóm. Nhiều lần tôi chưa hiểu bài Lan đến tận nhà giảng bài cho tôi. Tôi thật ngưỡng mộ bạn. Không chỉ với tôi mà tất cả các bạn trong lớp, trong trường đều ngưỡng mộ bạn.

Chơi với Lan tôi thấy rất thỏa mái. Tôi thật tự hào khi có một người bạn như vậy. Tôi mong ước sẽ được học cùng bạn để học tập những phẩm chất tốt của Lan.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 4 – Văn mẫu lớp 7 bài 4

Cậu bạn hàng xóm đáng tin cậy

Trong cuộc sống con người chúng ta luôn có những niềm vui, nỗi buồn, luôn có những khó khăn cần được chia sẻ và giúp đỡ. Chính vì vậy chúng ta cần có những người bạn tốt để giúp ta trong những lúc như vậy. Và em cũng có một người như vậy ngay từ tuổi nhỏ. Cậu ấy tên Quang.

Quang là hàng xóm của em. Chúng em chơi với nhau lúc còn bé xíu. Khi ấy cậu mập mạp, trắng trẻo rất đáng yêu. Lớn hơn một chút, chúng em học cùng lớp mẫu giáo, rồi lại cùng nhau vào trường tiểu học. Càng ngày chúng em càng thân thiết với nhau hơn.

Giờ đây cậu ấy sở hữu một khuôn mặt chữ điền, làn da không còn trắng mịn như con gái mà ngăm đen khỏe mạnh. Cậu ấy chỉ cao hơn em một chút. Mái tóc cắt ngắn trông rất gọn gàng. Quang là một con người thân thiện, luôn tươi cười, cởi mở với mọi người xung quanh. Học nhóm, chơi thể thao, làm bài tập ngữ văn, lúc nào em và Quang cũng thành một cặp, gắn bó với nhau như hình với bóng.

Không chỉ thông minh, nhanh nhẹn, Quang còn rất biết quan tâm giúp đỡ người khác, nhất là với em. Vì em học kém môn Ngữ văn nên Quang ngày nào cũng sang nhà em làm gia sư bất đắc dĩ. Anh bạn gia sư của em còn là một cây văn nghệ cừ khôi. Cậu ấy đã từng dành ngôi vị quán quân trong cuộc thi tiếng hát học sinh toàn trường. Mỗi dịp có lễ hội, nhìn cậu ấy hát trên sân khấu nhà trường, em thấy bạn rất chuyên nghiệp và trong lòng em có cảm giác tự hào khi có được người bạn như Quang.

Không chỉ học giỏi, hát hay, Quang còn rất ngoan ngoãn và biết giúp đỡ cha mẹ. Mỗi chiều đi học về em thường thấy Quang giúp bố mẹ cơm nước, dọn dọn nhà cửa. Không những thế, những món ăn mà Quang nấu cũng không thể chê vào đâu được. Trong mắt em Quang trở thành một người bạn hoàn hảo. Là tấm gương xứng đáng cho em học tập và cố gắng noi theo.

Mỗi người bạn đều đem lại cho chúng ta những tình cảm tốt đẹp. Nhưng người bạn thân thiết gắn bó khiến ta tự hào, ngưỡng mộ mà trở nên cố gắng tốt đẹp hơn càng đáng quý. Em mong tình cảm giữa em và Quang mãi mãi như bây giờ.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 4 – Văn mẫu lớp 7 bài 5

Cô bạn lớp trưởng tận tâm

Mỗi năm học em đều được quen biết nhiều bạn bè, mỗi gương mặt như một đoá hoa trong khu vườn muôn sắc của cô giáo em. Trong đó có đóa hoa mà em yêu quý và nhớ mãi. Đó là Đang Anh.

Đang Anh là một cô bạn gái có gương mặt bầu bĩnh, mái tóc dài đen mượt ngang vai cột rè hai bên chiếc nơ hồng lấm tấm trắng, đôi mắt sáng hiền hoà và nụ cười hồn nhiên.

Lần đầu em gặp bạn ấy là ngày khai trường năm lớp 1, lúc em và các bạn đang lúng túng tìm lớp 1 thì đã thấy một cô bé cầm bảng tên lớp đứng ngay ngắn trong bộ đồng phục chỉnh tề luôn miệng lên tiếng “Các bạn ơi, lớp Một ba của mình đây nè!”. Từ lúc ấy em và bạn ấy rất có cảm tình với người bạn đầy tự tin, nhanh nhẹn và già dặn ấy. Có bạn còn gọi Đang Anh là “chị Hai” nữa. Năm năm trời trôi qua, Đang Anh luôn được bạn bè tín nhiệm bầu làm lớp trưởng. Càng ngày bạn ấy càng biểu lộ nhiều tính tốt như lễ phép, chăm chỉ, thông minh, đoàn kết, gương mẫu, dù phải làm công tác lớp nhưng bạn luôn đạt điểm tốt ở các môn. Vì thế mỗi lần cô giáo vắng mặt, Đang Anh nhắc nhở trật tự làm cho ai cũng nể nang nghe lời bạn ấy.

Một dạo nào năm lớp 4, cô giáo em bị bệnh nặng phải nghỉ dạy, Đang Anh đã tự giác kêu gọi các bạn góp tiền mua trái cây và kéo cả năm mươi sáu học sinh cùng đến thăm cô. Thấy chúng em đến đông đủ cô cảm động, dù mệt nhưng cô cũng cố gắng ngồi dậy, cô nói: ‘‘Không ngờ các em đến đông đủ cả, cô vui lắm. Thấy các em thương cô thế này cô cũng thấy khoẻ ra”.

Một lúc sau cô còn cố gắng giảng bài cho chúng em khỏi mất bài học. Khi cô ghi bảng thì bạn Đang Anh lau bảng cho cô. Có lúc cô không ghi bảng được thì Đang Anh chép hộ cô lên bảng. Nhờ bạn ấy mà sau hai tuần lễ cô ốm, chúng em vẫn theo kịp bài học với các lớp khác.

Một hôm em đi học sớm, ghé ngang nhà bạn để hỏi bài. Bước vào góc học tập của bạn ây, em đứng say mê nhìn, thích thú không muốn dời chân. Bàn học của bạn ấy rất đầy đủ đồ dùng học tập: bút bi xanh, bút Bic đỏ, bút chì các loại, thước kẻ, eke, compa, chồng sách vở xếp thật ngay ngắn gọn gàng. Bên cạnh thời khoá biểu được tô những màu sắc vui tươi là những cảnh bướm sặc sỡ, những bông hoa và những bức hình sinh vật học do bạn ấy tự sưu tầm. Bạn ấy xếp thành từng họ, từng nhóm: như bộ bướm, bộ chuồn chuồn, bộ bò sát,..,

Em trầm trồ: “Ồ những con bướm này đẹp quá, lại hiếm nữa. Bạn bắt ở đâu thế?” Đang Anh múm mím cười, đáp: “Mình bắt một phần lớn trong những ngày về nghỉ ở miền quê. Còn lại là người quen tặng cho mình vì biết mình rất thích”. Nói rồi, bạn lấy chiếc kính lúp ra đưa em và bảo: “Bạn xem này, chiếc kính này cho mình thấy rõ cấu tạo cơ thể của chúng”. Em kêu lên: “Ồ! Hay quá!”

Đang Anh lại cho em xem những con vật bạn ấy đã sưu tầm được ngâm trong các lọ phoọc môn như rắn lục, bò cạp, rết… Em rùng mình hỏi: “Bạn không sợ à?” Đang Anh nói: “Ban đầu cũng sợ nó cắn. Nhưng chúng chết rồi nên không sợ nữa. Mình ao ước sau này sẽ nghiên cứu nhiều hơn về thế giới loài vật”. Hỏi bài bạn xong em về và rất tự hào về người bạn tốt có tinh thần say mê khoa học ấy.

Ở trong lớp, ngoài việc học tập và làm công tác lớp trưởng, bạn ấy luôn luôn thân ái đoàn kết, cởi mở và giúp đỡ bạn bè. Bạn cũng là gương tốt về lễ phép với thầy cô và phụ giúp cho mẹ trong việc nhà.

Thật trời chẳng phụ lòng người tốt! Đang Anh của em luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc trong nhiều năm liền. Bạn ấy là tấm gương tốt cho chúng em noi theo. Truyện cố tích ngày xưa có một tấm gương thần soi vào là biết ai tốt, ai xấu. Bạn Đang Anh chính là tấm gương thần ấy.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 4 – Văn mẫu lớp 7 bài 6

Cậu bạn có nghị lực phi thường

Như bao trẻ thơ khác, tôi có một đại gia đình hạnh phúc. Đại gia đình ấy là trường học của tôi. Nơi đây luôn vọng ra bao tiếng hát, tiếng cười. Và cũng nơi đây, tôi có một người bạn chí thân. Người ấy chính là Hoàng Minh Phúc.

Năm nay Phúc 13 tuổi. Vóc người mảnh khảnh, nước da ngăm ngăm nên có vẻ rắn rỏi. Nổi bật trên khuôn mặt xương xương của Phúc là cặp mắt đen láy, tròn xoe, hai hàng mi dày cong vút. Cái mũi cao cao rất đáng yêu, cái miệng nhỏ với đôi môi đỏ hồng luôn chúm chím. Mỗi khi Phúc cười, hai hàm răng trắng muốt với hai chiếc răng khểnh lộ ra trong thật có duyên. Hợp với khuôn mặt có duyên ấy là mái tóc đen mượt luôn cắt cao, gọn gàng. Những lúc giải lao, Phúc ngồi trong lớp học nhìn nơi cửa sổ, nơi bầu trời trong xanh, khuôn mặt bạn như tỏa ra một ánh sáng rất lạ. Toát lên từ cặp mắt, mái tóc, tư thế ngồi, kể cả trang phục, tôi thấy Phúc rất đẹp. Dưới mắt tôi, Phúc là người hoàn hảo về chân dung bên ngoài.

Không chỉ thế, nét đẹp từ nơi Phúc còn ẩn chứa bên trong. Một con người luôn khiêm tốn, sống giản dị, luôn quan tâm đến mọi người. Phúc học giỏi nhưng không tự cao, không ỷ lại, sẵn sàng giúp đỡ bạn bè, biết chia sẻ cùng mọi người. Phúc là tấm gương kiên trì vượt khó. Tuy gia đình bạn còn khó khăn nhưng Phúc không nản lòng, vẫn vượt lên trong học tập. Phúc chăm học, chăm làm. Vừa học vừa giúp đỡ bạn cùng tiến. Bạn không hề nản lòng trước mọi khó khăn. Luôn tin tưởng ở ngày mai là tâm niệm của bạn. Không chỉ tin tưởng mà còn là sự cố gắng. Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ học tập, giúp đỡ bố mẹ những công việc nhà. Đôi tay nhỏ nhắn của Phúc làm biết bao nhiêu việc. Nào là quét nhà, nấu cơm, nhặt rau, rửa bát… Tôi ở gần nhà Phúc nên chúng tôi thường cùng nhau đi học, trao đổi bài, cùng nhau hướng tới ngày mai tươi sáng. Có lần Phúc hỏi tôi:

Ước mơ ngày mai của bạn là gì?

Tôi trả lời:

Mình muốn trở thành một kĩ sư công nghệ thông tin.

Phúc cười tươi tắn rồi nói:

Thế là cùng ước mơ với mình rồi đấy!

Cả hai chúng tôi đều toát lên một niềm vui khó tả. Chúng tôi cũng nghĩ rằng: Không có một thành công nào tự đến mà không phải trải qua gian lao, thử thách và một quá trình bền bị, kiên trì. Phải có nghị lực vươn lên và một ước mơ cháy bỏng để đi đến một thành công trong cuộc sống. Từ những suy nghĩ đó, tôi và Phúc lại miệt mài hơn trong học tập. Mẹ Phúc bảo với tôi:

Bác rất tự hào về thằng Phúc và rất tự hào về cháu. Chúng cháu thân thiết như anh em ruột thịt và chăm ngoan, học giỏi nên Bác rất mừng. Bác muốn hai cháu mãi là đôi bạn tốt.

Lời động viên ấy đã giúp tôi và Phúc không ngừng vươn lên, nó như tiếp sức mạnh cho đôi bạn nhỏ chúng tôi. Hai chúng tôi có cùng một sở thích, muốn khám phá những điều bí ẩn về công nghệ. Có lần chúng tôi đã mở tanh bành chiếc điện thoại điện tử mà bố đã tặng chúng tôi nhân ngày sinh nhật. Vì muốn biết những điều kì diệu bên trong nên tôi và Phúc đã quên rằng đây là món quà có ý nghĩa, không nên làm hỏng. Và đây cũng là một kỉ niệm của đôi bạn chúng tôi ở những ngày thơ ấu.

Tôi thật tự hào khi có một người bạn như Phúc. Một con người sống toàn diện, tình cảm dạt dào và đầy nghị lực. Tấm gương của Phúc đã soi sáng để các bạn của lớp tôi noi theo và hoàn thiện về mình.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 4 – Văn mẫu lớp 7 bài 7

Cô bạn có ước mơ làm cô giáo

Nếu ai hỏi em, người bạn thân nhất của em là ai thì em sẽ trả lời ngay đó là Hiền.

Hiền là người bạn học chung với em suốt thời tiểu học. Dù lên cấp hai, em và Hiền không còn học chung nữa nhưng cả hai vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Hiền có dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt tròn trịa với nước da bánh mật. Bạn có đôi môi nhỏ, lúc nào cũng nở nụ cười rất duyên dáng. Đôi mắt Hiền hai mí, to tròn và đen láy. Mũi Hiền be bé, không cao nhưng khá cân xứng với khuôn mặt. Tóc bạn không nhiều và hơi hoe vàng vì bị phơi nắng. Hiền thường cột tóc đuôi gà trông rất tinh nghịch. Hiền có cách ăn mặc rất giản dị và gọn gàng, sạch sẽ. Bạn thường đeo vòng tay bằng bạc – món quà kỉ niệm mà mẹ Hiền ở dưới quê cho bạn. Nhà Hiền nghèo và ở xa nên bạn phải sống ở nhà bác ruột để tiện đi học. Dù thiếu thốn và sống xa gia đình nhưng Hiền luôn đạt thành tích tốt trong học tập. Năm nào bạn cũng đạt học sinh giỏi. Trên lớp, Hiền luôn chăm chú nghe thầy cô giảng bài. Môn học nào Hiền cũng thường xuyên giơ tay phát biểu. Chính vì thế Hiền luôn được thầy cô và bạn bè yêu quý. Ngoài ra, chữ viết Hiền rất đẹp. Hiền từng đạt giải nhì hội thi viết chữ đẹp toàn trường. Nhờ thành tích học tập tốt, Hiền được cô giáo phân làm tổ trưởng. Hiền rất gương mẫu và công bằng khi giải quyết các vấn đề trong tổ. Có bạn nào trong tổ không hiểu bài là Hiền sẵn sàng chỉ giúp. Phong trào của trường lớp thì Hiền đều tích cực tham gia và vận động các bạn khác. Khi em hỏi sau này Hiền muốn làm gì. Hiền trả lời ngay là muốn làm cô giáo để đi dạy học cho học sinh nghèo. Chính điều này làm em thêm yêu quý bạn. Ngày liên hoan chia tay lớp 5, Hiền thông báo là sẽ về quê học cấp hai để phụ giúp bố mẹ công việc nhà. Hiền tặng em một cây bút và chúc em cố gắng học tốt. Khi quay đi, em thấy Hiền len lén chùi đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Vậy là đã gần hai năm em và Hiền xa nhau. Cứ cách vài tháng là hai đứa lại gọi điện, hỏi thăm về tình hình học tập.

Em thật may mắn khi có một người bạn như Hiền. Em sẽ trân trọng và giữ gìn tình bạn này mãi mãi.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 4 – Văn mẫu lớp 7 bài 8

Cô bạn có tâm hồn đẹp

Tuổi thanh xuân thật đẹp và mơ mộng của mỗi người chúng ta không thể thiếu những người bạn thân thiết. Và em cũng vậy, đối với em Trang là người bạn mà em yêu quý trong lớp.

Trang bằng tuổi em, tuổi 13 với bao mộng mơ và khát khao học trò. Hai đứa chúng em rất hợp nhau và thường ngồi trò truyện, chơi cùng nhau mỗi khi rảnh. Trang là mẫu người có dáng cao và thanh mảnh với đôi vai nhỏ nhắn, cân đối và đôi khi ngoài bộ đồng phục quen thuộc, bạn mặc những bộ quần áo như chiếc sơ mi hồng phối với váy tầng khiến bạn trở nên nhanh nhẹn hoạt bắt và đáng yêu. Trang nhìn rất xinh xắn với khuôn mặt trái xoan, làn da trắng như da em bé, đôi mắt đen láy sáng ngời bộc lộ rõ thông minh. Đôi lông mày thanh tú cũng với mũi dọc dừa càng khiến cho khuôn mặt Trang thêm nổi bật. Vốn làn da trắng trẻo, nên mái tóc dài đen nhánh. Trang rất hiền, hay cười với mọi người xung quanh. Ai chơi với bạn cũng sẽ yêu mến sự dịu dàng ấy.

Đôi lúc, em thấy bạn trưởng thành và chín chắn hơn em rất nhiều tuy hai đứa bằng tuổi nhay và học chung lớp. Trang luôn biết khiêm tốn dù thành tích học tập của bạn rất cao, luôn dẫn đầu trong lớp. Bạn rất chan hòa, luôn giúp đỡ mọi người và các bạn, rất nhiệt tình, ai không hiểu bài gì, bạn sẽ chỉ giúp tận tình. Em lúc nào cũng chạy đến hỏi bạn về những bài toán hóc búa, những phương trình hóa học phức tạp. Vốn thông minh nhanh nhẹn, bạn giảng rất dễ hiểu và khi nghe bạn, em làm được bài ngay lập tức. Trang là một cô gái tốt bụng và luôn yêu thương mọi người. Có một buổi chiều khi em và bạn đi học về, bỗng một bé gái bị ngã xe trên đường, bạn nhìn thấy, em và bạn chạy vội đến, Trang đỡ bé gái dậy và hỏi han rất tận tình lo lắng như chính đứa em ruột của mình vậy. Bạn cũng rất hay giúp bà cụ hàng xóm khâu áo, quét sân hoặc lau nhà. Bà cụ xúc động lắm, vì bà không có con hay cháu, tuổi cao sức yếu lại chẳng làm được gì nhiều nhặn. Có Trang giúp đỡ, cuộc sống bà bớt khó khắn phần nào
Trang không chỉ là một cô gái tốt bụng, xinh xắn và học giỏi, mà bạn cũng là cây văn nghệ của lớp em

Em rất thích nghe Trang hát. Giọng bạn cao trầm bổng ngân nga giống như tiếng hót thánh thót của một con chim hoạ mi bé nhỏ. Bạn hay được mời hát trước lớp hay tham gia văn nghệ của trường. Mỗi khi bạn cất tiếng hát, em say mê nghe từng lời nhạc vang lên mà cảm phục vô cùng. Khi bạn dứt tiếng hát cũng là lúc tiếng vỗ tay vang lên không ngừng. Lúc ấy bạn nở nụ cười tươi như hoa để lộ hàm răng trắng khiến người khác bị thu hút. Tóc bạn bay bay lả lướt trên vầng trán mịn nhìn thật duyên dáng thướt tha. Sau buổi biểu diễn ấy chắc bạn vui lắm, nụ cười không ngớt trên môi.

Đối với em Trang là người bạn thân nhất. Em mong tình bạn của chúng em sẽ mãi mãi bền vững và tốt đẹp như vậy.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 4 – Văn mẫu lớp 7 bài 9

Cô bạn thân thiết như chị em

Mỗi người chúng ta đều có cho mình một người bạn thân thiết. Bạn thân là người chia sẻ với ta mọi chuyện vui buồn trong cuộc sống, đồng hành cùng ta trên từng chặng đường đời. Bạn thân cũng là chỗ dựa, niềm an ủi, động viên mỗi khi ta vấp ngã. Vì thế nên có mới người nói: “Bạn là người ta cảm thấy thoải mái khi ở cùng, ta sẵn lòng trung thành, đem lại cho ta lời chúc phúc và ta cảm thấy biết ơn vì có họ trong đời”.

Tôi và Hoa trở thành bạn đã lâu. Nhà chúng tôi ở cạnh nhau, vì thế từ nhỏ bọn tôi đã thân với nhau như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau. Hoa có dáng người dong dỏng cao và khá gầy. Khuôn mặt bạn nhỏ nhắn, xinh xắn và đáng yêu. Trên gương mặt ấy, nổi bật là cặp mắt đen láy thể hiện sự thông minh, lanh lợi ẩn dưới đông mày cong cong như hình lá liễu. Tôi thích nhất là mỗi lần Hoa cười. Khóe miệng xinh xinh mỗi lần cong lên lại để lộ hàm răng trắng đều như bắp và hai má lúm đồng tiền trông rất duyên. Nước da trắng như trứng gà bóc của bạn là niềm ao ước của mọi bạn gái trong lớp. Mái tóc đen như gỗ mun dài đến thắt lưng, óng ả và mượt mà, thoang thoảng mùi hương của thảo mộc.

Trong mắt em, Hoa là người khá sôi nổi và năng động. Hầu như hoạt động nào ở lớp, bạn cũng tham gia và cống hiến hết sức mình. Dường như bạn có một nguồn năng lượng vô tận không bao giờ cạn kiệt. Chỗ nào có Hoa là chỗ đó sôi nổi nhất. Giờ ra chơi, bọn tôi lại tụm năm tụm ba để nghe Hoa kể chuyện. Những câu chuyện thú vị và giọng kể hài hước của bạn làm cho chúng tôi cười không dứt. Không chỉ hăng hái trong các hoạt động, Hoa còn rất tích cực trong học tập. Bạn đặc biệt thông minh về môn toán. Gặp những bài toán khó, Hoa vẫn thường chỉ dẫn cho chúng tôi đến nơi đến chốn. Cũng nhờ có Hoa kèm cặp mà tình hình học tập của tôi tiến bộ rất nhiều. Các bạn trong lớp ai cũng yêu quý Hoa vì sự hòa đồng và nhiệt tình của bạn. Đối với tôi, Hoa là người bạn thân đáng tin cậy. Những chuyện vui, chuyện buồn hay những khúc mắc trong lòng, tôi đều có thể chia sẻ với Hoa. Bạn sẽ lắng nghe tôi một cách chăm chú, tháo gỡ mọi lo lắng và muộn phiền. Nhờ những lời động viên, an ủi của bạn, tôi cảm thấy có thêm niềm tin và động lực để vượt qua tất cả những khó khăn thử thách trong cuộc sống. Tôi và Hoa cũng có khá nhiều điểm chung và sở thích giống nhau. Những ngày cuối tuần, sau khi làm xong bài tập, chúng tôi lại cùng nhau chăm sóc mảnh vườn nhỏ của riêng mình. Hoa tưới cây còn tôi bắt sâu bọ. Bằng tình yêu thương và sự chăm sóc của cả hai, mảnh vườn ấy chẳng mấy chốc trở nên tươi tốt, sặc sỡ màu sắc của vô vàn loài hoa: sắc đỏ của hoa hồng kiều diễm, sắc tím nhạt của những bông hoa lưu ly be bé, màu trắng tinh khôi của đóa cúc họa mi… Hoa rất yêu trẻ con và mong ước sau này lớn lên sẽ trở thành cô giáo. Tôi tin rằng bạn sẽ đạt được mơ ước của mình: là một người giáo viên tận tụy đứng trên bục giảng và truyền đạt kiến thức cho học sinh. Là trò giỏi trên lớp, về nhà, bạn lại là một người con ngoan. Hoa thường chăm sóc các em mỗi khi bố mẹ vắng nhà. Sau giờ học, bạn tranh thủ phụ giúp bố mẹ những công việc lặt vặt. Vì thế, tôi thấy Hoa phần nào có vẻ già dặn hơn so với tuổi.

Dù sau này mỗi đứa có ở một phương trời, tôi hy vọng chúng tôi sẽ mãi mãi thân thiết như bây giờ. Hình bóng của Hoa sẽ luôn khắc sâu trong trái tim tôi, là một phần của những năm tháng tươi đẹp nhất trong cuộc đời.

Bài viết số 1 lớp 7 đề 4 – Văn mẫu lớp 7 bài 10

Tình bạn giản dị mà chân thành

Trong cuộc đời mỗi người, sẽ có những người bạn thoáng qua và những người bạn ở lại mãi mãi. Với tôi, Hải là người bạn đã ở lại. Chúng tôi chơi với nhau từ khi còn bé, đến tận bây giờ vẫn là bạn thân. Tôi và Hải học chung lớp, cùng nhau chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, cùng nhau vượt qua những khó khăn, thử thách.

Hải là một chàng trai cao lớn, có khuôn mặt chữ điền, nước da ngăm đen khỏe mạnh. Mái tóc cắt ngắn, gọn gàng, phù hợp với tính cách của cậu ấy. Đôi mắt Hải sáng, ánh nhìn luôn thể hiện sự thông minh và lém lỉnh. Đặc biệt, Hải có một nụ cười rất duyên, để lộ hai cái răng khểnh. Mỗi khi Hải cười, tôi lại thấy cậu ấy thật đáng yêu. Hải là một người bạn thân thiện, luôn tươi cười, cởi mở với mọi người xung quanh. Cậu ấy có một giọng hát rất hay, và mỗi khi có dịp, Hải lại hát cho chúng tôi nghe. Giọng hát của Hải cao, trầm bổng, khiến chúng tôi say mê.

Hải không chỉ học giỏi, mà còn rất biết quan tâm giúp đỡ người khác. Có lần, tôi bị ốm, Hải đã đến thăm tôi, mua cho tôi một hộp sữa và một ít bánh. Cậu ấy còn kể cho tôi nghe những câu chuyện vui, khiến tôi thấy vui vẻ hơn. Tôi cảm thấy rất ấm lòng. Hải cũng rất hay giúp đỡ những người xung quanh. Có lần, chúng tôi đi chơi, thấy một bà cụ đang bán vé số, nhưng không bán được. Hải đã mua tất cả số vé số của bà cụ, và đưa tiền cho bà. Bà cụ xúc động lắm, nói: “Cảm ơn con, con thật tốt bụng.” Hải chỉ mỉm cười, nói: “Không có gì đâu ạ.”

Hải là một người bạn tốt, luôn quan tâm, giúp đỡ người khác. Cậu ấy là một tấm gương để tôi học tập và noi theo. Tôi cảm thấy rất may mắn và hạnh phúc khi có một người bạn như Hải.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – HẾT – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

Mình tin rằng 40 bài viết số 1 lớp 7 này sẽ là một tài liệu văn mẫu lớp 7 tham khảo rất tốt để bạn ôn luyện. Vì vậy bạn hãy đọc kỹ, phân tích cách viết và cách thể hiện cảm xúc để tìm ra phong cách của riêng mình nhé. Mình chúc các bạn sẽ đạt được kết quả cao trong cuộc thi sắp tới!

Nguồn: vanmau.vn

9 lượt xem | 0 bình luận

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!