Bài viết số 1 lớp 8 đề 3: Tôi thấy mình đã khôn lớn
Dàn ý chi tiết về chủ đề “Tôi thấy mình đã khôn lớn”
Mở bài
Dẫn dắt: Cuộc đời là một hành trình dài và mỗi chúng ta đều phải trải qua quá trình trưởng thành. Có thể là một sự thay đổi đột ngột, nhưng cũng có khi, sự lớn khôn đến một cách tự nhiên như hơi thở.
Giới thiệu vấn đề: Tôi nhận ra mình đã khôn lớn không chỉ qua những thay đổi của cơ thể, mà còn qua những suy nghĩ, hành động và trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.
Thân bài
Những thay đổi của bản thân
Về ngoại hình:
Cao lớn hơn, vóc dáng rắn chắc hơn.
Giọng nói thay đổi: đối với nam giới là vỡ giọng, nghe trầm và ấm hơn; đối với nữ giới là thánh thót, trong trẻo hơn.
Biết chăm chút vẻ ngoài của mình hơn, không còn xuề xòa như trước.
Về tính cách và suy nghĩ:
Trở nên chín chắn, biết suy nghĩ kĩ lưỡng trước khi làm một việc gì đó.
Bớt hấp tấp, vội vàng hơn, biết lắng nghe người khác và kiềm chế cảm xúc.
Biết quan tâm, chia sẻ và yêu thương mọi người xung quanh, đặc biệt là ông bà, bố mẹ và em út.
Không còn ham mê những trò chơi của trẻ con, thay vào đó là những sở thích trưởng thành hơn như đọc sách, chơi thể thao, học nhạc…
Về hành động:
Biết phân biệt đúng sai, phải trái và chịu trách nhiệm với những việc mình làm.
Không còn phụ thuộc vào bố mẹ, chủ động làm việc nhà như dọn dẹp, nấu cơm, chăm sóc em.
Tự giác, chăm chỉ học tập để không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ.
Kỉ niệm đáng nhớ khiến bản thân nhận ra mình đã lớn
Tình huống: Kể lại một kỷ niệm cụ thể, ví dụ: một lần bố mẹ bận việc và bạn phải ở nhà trông em.
Diễn biến:
Lúc đầu thấy vất vả, khó khăn: phải vừa làm trò cho em chơi, vừa dỗ dành em khi em khóc, rồi lại phải đút cơm, tắm rửa cho em…
Nhưng sau đó lại thấy vui vẻ, hạnh phúc khi em cười và ngoan ngoãn.
Cảm xúc:
Bạn cảm thấy sự vất vả của bố mẹ và tự nhủ phải thương yêu bố mẹ nhiều hơn.
Cảm thấy tự hào và trưởng thành khi hoàn thành nhiệm vụ.
Khoảnh khắc lớn khôn: Khi bố mẹ về, thấy bạn và em ngoan ngoãn, khen: “Con mẹ đã lớn thật rồi đấy!”. Câu nói đó như một sự công nhận, khiến bạn thấy mình thật sự đã khôn lớn.
Kết bài
Khẳng định lại vấn đề: Quá trình lớn khôn không chỉ là sự thay đổi về ngoại hình mà còn là sự trưởng thành về suy nghĩ, nhận thức và trách nhiệm.
Bài học rút ra: Cần phải cố gắng học hỏi, hoàn thiện bản thân mỗi ngày để trở thành một người con ngoan, trò giỏi, xứng đáng với niềm tin yêu của gia đình và thầy cô.
Lời hứa: Dù có lớn khôn đến đâu, tôi vẫn sẽ luôn giữ gìn những kí ức tuổi thơ tươi đẹp và không ngừng nỗ lực để trở thành một người tốt.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 1
Khôn lớn từ một biến cố
Thời gian là một dòng sông vô tận, trôi đi không ngừng, cuốn theo cả tuổi thơ hồn nhiên và những tháng năm vô lo, vô nghĩ. Tôi cứ ngỡ sự trưởng thành là một quá trình chậm rãi, dần dần, như cây non vươn lên đón nắng. Cho đến khi một sự việc bất ngờ xảy ra, một biến cố nhỏ nhưng lại đánh dấu một bước ngoặt lớn khiến tôi giật mình nhận ra: mình đã thật sự khôn lớn, không còn là đứa trẻ to xác mà vô tâm nữa.
Đó là một buổi chiều mưa bão đầu năm học lớp 8. Bố mẹ và chị gái đã lên Hà Nội để lo thủ tục nhập học và tìm chỗ ở, để lại tôi một mình với Ji Ji – chú chó nhỏ thân thiết – ở nhà. Nếu là trước đây, tôi sẽ vui sướng và hạnh phúc lắm vì được ở nhà một mình, tha hồ làm những gì mình thích. Nhưng hôm đó, cảm giác lo lắng và nặng trĩu len lỏi trong lòng tôi. Trời đang trong xanh, bỗng nổi cơn giông. Những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, phủ kín bầu trời, tạo nên một bầu không khí nặng nề, căng thẳng đến lạ thường. Từng hạt mưa to, nặng trĩu ào ạt đổ xuống, như trút hết nỗi giận hờn của đất trời.
Tôi hoảng hốt chạy ra sân. Đống lúa mới gặt còn đang phơi đầy sân. Bố mẹ đã cẩn thận che bạt một phần nhưng phần còn lại vẫn có nguy cơ hỏng hết. Nhìn những hạt lúa vàng ươm đang bị nước mưa dội thẳng vào, tôi biết bố mẹ sẽ buồn lắm. Cả một năm trời vất vả, trông cả vào mấy sào ruộng này. Chẳng suy nghĩ thêm nữa, tôi vội vàng lôi chiếc bao ra, cố gắng dồn hết đống lúa vào. Công việc chẳng mấy dễ dàng, những chiếc bao quá nặng so với sức của một đứa trẻ như tôi. Tôi phải vật lộn, hì hụi kéo từng bao một, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. May thay, lúc ấy chú Năm hàng xóm đi qua đã giúp tôi. “Cháu đã lớn rồi đấy!” – câu nói của chú khiến tôi vừa xấu hổ vừa tự hào.
Khi những chiếc bao lúa đã được cất vào trong, nước đã mấp mé bờ thềm và chẳng mấy chốc sẽ tràn vào nhà. Chân tay tôi luống cuống, không biết phải làm gì. Những âm thanh của mưa bão, tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng sấm sét đùng đùng khiến tôi sợ hãi thật sự. Tôi không thể chần chừ hơn được nữa. Tôi nhanh chóng lấy những chiếc bao tải chứa đầy cát mà bố đã chuẩn bị từ trước để ngăn dòng nước. Tôi cũng vội vàng bê những vật dụng nhỏ, sách vở, tài liệu lên giường, lên nóc tủ. Cứ như thế, tôi làm việc không ngừng nghỉ, chỉ đến khi cơn mưa ngớt hẳn. Nước rút dần, tôi hì hụi lau dọn những vũng nước còn sót lại. Dù mệt lả người nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc lạ thường, vì đã tự mình làm được một việc có ích.
Ngày hôm ấy, bố mẹ trở về với vẻ mặt tất tưởi, lo âu, lo cho tôi, lo cho mọi thứ trong nhà. Nhưng khi thấy tôi đang hì hụi lau dọn, thấy mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, bố mẹ đã vỡ òa vì vui mừng. Mẹ ôm tôi vào lòng và khẽ nói, giọng run run: “Gái của mẹ đã khôn lớn thật rồi!”. Giây phút ấy, tôi xúc động và hân hoan. Hơn cả lời khen, tôi cảm thấy tự hào vì mình đã làm được một việc có ích, san sẻ được nỗi lo cùng bố mẹ. Tôi nhận ra, sự trưởng thành không phải chỉ là sự lớn lên về thể xác, mà là khi ta biết gánh vác trách nhiệm, biết lo lắng cho gia đình và trở thành một điểm tựa vững chắc cho những người mình yêu thương. Tôi đã lớn khôn thật rồi.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 2
Khôn lớn từ sự thay đổi dần dần
Thời gian như một cỗ xe vô hình lăn bánh. Để rồi một sớm mai thức dậy, tôi giật mình nhận ra hai từ “khôn lớn” đã gần mình đến thế. Từng đổi thay dần hiện ra như những thước phim quay chậm, thước phim về sự trưởng thành của tôi. Tôi đã khác xưa rất nhiều, và tôi thấy mình đã khôn lớn.
Bước đến trước gương, tôi ngỡ ngàng khi thấy một cô gái lạ lẫm. Khuôn mặt ngây thơ ngờ nghệch với hai má bầu bĩnh của ngày nào giờ đã thanh thoát, có đường nét hơn. Cô bé nhút nhát, bé nhỏ ngày nào giờ đã cao đến vai bố, cao hơn cả mẹ. Giọng nói của tôi cũng không còn lanh lảnh, trong trẻo nữa, mà trở nên trầm ấm, nữ tính hơn. Tôi có thể hát vang ca khúc tôi yêu thích mà không cần ngại ngùng như ngày còn bé. Không chỉ ngoại hình, tôi còn nhận thấy một sự thay đổi lớn trong những thói quen hằng ngày. Những quyển truyện tranh, những bộ phim hoạt hình tôi lặng lẽ cất vào một chiếc hộp, đặt vào góc kỷ niệm của tuổi thơ. Thay vào đó, tôi bắt đầu thích đọc những cuốn sách văn học kinh điển, viết nhật ký hay lắng nghe một bản nhạc không lời. Những sở thích mới “người lớn” này không chỉ làm phong phú thêm tâm hồn tôi, mà còn giúp tôi nhìn cuộc sống đa chiều, sâu sắc hơn.
Sự khôn lớn của tôi còn thể hiện rõ nhất ở trong tính cách và hành động. Tính trẻ con, bốc đồng đã thay đổi dần theo năm tháng. Trước khi làm bất cứ việc gì, tôi đã biết đắn đo, suy nghĩ, biết phân biệt việc gì nên, việc gì không nên. Tôi cảm thấy có ý thức trách nhiệm hơn và tự giác trong cuộc sống thường ngày. Những ngày còn nhỏ, mẹ phải giục mãi tôi mới ì ạch đứng lên cầm chổi quét nhà. Còn bây giờ, chỉ cần thấy nhà bẩn, bụi bặm, tôi sẽ chủ động cầm chổi quét, chủ động đổ rác khi thùng đã đầy. Tôi học mẹ nấu những món ăn đơn giản và cách giặt, là quần áo của chính mình. Mỗi sáng, khi gà cất tiếng gáy, ông mặt trời đã vén màn tỉnh giấc, mẹ không cần mất thời gian kéo tôi dậy nữa. Tôi sẽ tự mình thức dậy, chạy vài vòng quanh sân để tập thể dục.
Dấu mốc quan trọng nhất trong hành trình khôn lớn của tôi có lẽ là khi tôi biết quan tâm và yêu thương mọi người nhiều hơn. Tôi không còn nằng nặc đòi một món đồ chơi hay một bộ quần áo mới như trước, vì hiểu ra nỗi vất vả, những hi sinh thầm lặng của bố mẹ. Thường ngày, tôi và em gái sẽ tranh cãi om sòm chỉ vì một chuyện nhỏ, bố mẹ rất phiền lòng vì điều đó. Nhưng hiểu chuyện rồi tôi lại nghĩ khác. Lần đầu tiên, mẹ mua hai đôi tất tay mới mà tôi không mảy may giành với em gái. Nó ngạc nhiên lắm. Mãi tới khi tôi nói: “Chị lớn rồi, sẽ nhường nhịn em. Em cứ chọn màu mà mình thích.” Con bé với lấy đôi tất màu hồng, miệng lí nhí: “Cảm ơn chị!”. Lúc ấy, tôi vừa bất ngờ vừa vui mừng. Cảm giác làm chị gái, hóa ra tuyệt vời như vậy.
Tôi nhìn lại chính mình trong gương, mỉm cười hài lòng với bản thân của hiện tại. Dù cho nhiều thứ đã đổi thay, nhưng tôi vẫn là chính tôi, một phiên bản tốt hơn. Tôi thấy mình khôn lớn, và tôi vui vẻ vì sự khôn lớn ý nghĩa đó.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 3
Khôn lớn từ sự thấu hiểu
Cuộc đời người thay đổi theo độ tuổi, từng độ tuổi với cách gọi khác nhau. Rồi sẽ có một ngày, chúng ta nhận ra rằng mình đã trở nên khác đi so với ngày xưa. Tám năm đã trôi qua kể từ khi tôi bước vào cấp một, nhưng rồi tôi cũng nhận ra rằng: “Tôi đã khôn lớn”.
Lớn khôn không phải chỉ là sự lớn lên về thể xác, mà còn là sự trưởng thành về tâm hồn. Giờ đây, tôi không còn là một đứa trẻ chỉ biết nghĩ đến bản thân mình nữa. Tôi đã học được cách bao dung và tha thứ cho lỗi lầm của người khác. Có người từng nói quyền lực của đất là bồi đắp và kết tụ, quyền lực của nước là làm tràn đầy, quyền lực của gió là cuốn trôi, quyền lực của lửa là thiêu cháy. Còn quyền lực của sự tha thứ, còn vượt qua cả đất, nước, gió và lửa, đó là quyền lực của sự hàn gắn.
Tôi thấy mình đã lớn khi trước một lỗi lầm của bạn bè, tôi biết bỏ qua để gìn giữ những mối quan hệ tốt. Ngày đó, tôi và cô bạn thân đã giận nhau chỉ vì một chuyện nhỏ. Tôi cáu gắt, nhõng nhẽo và không chịu làm hòa. Cô bé tôi ngày trước hay để bụng, nay đã biết gạt đi cái tôi để chủ động làm lành trước. Tôi hiểu rằng, để có thể sống tốt hơn, tôi cần phải có một tâm hồn rộng mở, biết yêu thương và chia sẻ. Tôi đã học được cách lắng nghe người khác, học được cách đặt mình vào vị trí của họ để thấu hiểu.
Sự khôn lớn là bổn phận, trách nhiệm và ý thức tự giác của mỗi người. Tôi cũng thế. Tôi không chỉ lớn lên về ngoại hình mà còn trưởng thành trong suy nghĩ. Tôi biết rằng, một người trưởng thành sẽ phải có trách nhiệm với lời nói và hành động của mình. Tôi cũng đã học được cách chấp nhận những điều không như ý muốn. Tôi hiểu rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng. Việc đối mặt và vượt qua khó khăn cũng là một cách để tôi lớn lên.
Tôi tin rằng tôi đã khôn lớn, nhưng chặng đường phía trước vẫn còn rất dài. Tôi sẽ tiếp tục học hỏi, rèn luyện để trở thành một người có ích cho gia đình và xã hội. Và giờ tôi có thể tự hào nói với mọi người: “Tôi đã lớn khôn”.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 4
Khôn lớn từ sự thay đổi nhận thức
Thời gian như một thứ không màu, không vị, không hình dáng, nhưng lại có tác dụng rõ ràng lên cuộc đời mỗi người. Nó không chỉ mang đến cho ta sự thay đổi về thể chất mà còn là điểm tựa để tâm hồn ta trưởng thành, vững vàng hơn. Tôi cứ ngỡ sự khôn lớn chỉ đơn giản là cao hơn, khỏe hơn, cho đến khi một ngày, tôi chợt nhận ra mình đã khác xưa rất nhiều, thấy mình đang khôn lớn trong chính nhận thức của bản thân.
Đã bao giờ bạn tự hỏi, khôn lớn có nghĩa là gì? Đó phải chăng là lúc ta biết suy nghĩ chín chắn hơn, biết suy xét mọi việc kỹ lưỡng hơn, trở nên bao dung và độ lượng trước lỗi lầm của người khác? Tôi đã từng là một đứa trẻ vô tư, ham chơi, chỉ biết đến bản thân. Nhưng giờ đây, tôi thấy mình đã lớn khi chợt chạnh lòng lúc nhìn thấy sợi tóc bạc trên mái đầu của mẹ. Sợi tóc ấy không chỉ đơn thuần là dấu hiệu của tuổi tác, mà còn là minh chứng cho bao nỗi vất vả, lo toan mà mẹ đã trải qua để nuôi nấng tôi nên người. Nhìn thấy những vết chân chim xuất hiện ngày càng nhiều trên gương mặt mẹ, tôi giật mình nhận ra mình đã vô tâm đến nhường nào. Sợi tóc bạc đã thôi thúc tôi phải hành động, phải quan tâm đến những người thân yêu ngay khi còn có thể.
Tôi đã khôn lớn khi học được cách bao dung và tha thứ cho lỗi lầm của người khác. Trước đây, tôi hay cáu gắt, hay nhõng nhẽo, hay để bụng những chuyện nhỏ. Nhưng giờ đây, tôi đã biết gạt bỏ cái tôi để gìn giữ những mối quan hệ tốt đẹp. Tôi hiểu rằng, sự tha thứ có một quyền năng lớn lao, có thể hàn gắn mọi vết thương. Hơn tất cả, tôi thấy mình đã lớn khi biết suy nghĩ nghiêm túc về tương lai của bản thân. Tôi không còn mập mờ, mông lung trước những lựa chọn của cuộc đời. Tôi đã biết tính toán nhiều hơn, nhận thức được điều gì là tốt và điều gì không nên làm. Tôi xác định được mục tiêu của mình và luôn nhắc nhở bản thân phải tìm ra con đường đi vững chãi nhất để đạt được ước mơ.
Sự trưởng thành không phải chỉ là sự lớn lên về thể xác, mà hơn cả là bạn lớn lên về tâm hồn. Sự khôn lớn của tôi có lẽ vẫn chưa đủ, thế nhưng nó đã đánh dấu một mốc quan trọng, nhắc nhở tôi rằng tôi cần phải trưởng thành hơn nữa. Đó chính là điều thiết yếu mà mỗi con người cần phải trải qua.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 5
Khôn lớn từ trách nhiệm trông em
Trong cuộc đời, có một điều mà trẻ em nào cũng mong mỏi, đó là được lớn thật nhanh để làm được những việc của người lớn. Tôi cũng không ngoại lệ. Tôi cứ nghĩ lớn khôn chỉ là được tự do, không còn bị bố mẹ quản lý. Nhưng khi được giao cho một trách nhiệm quan trọng: trông em, tôi mới nhận ra khôn lớn còn là sự gánh vác, là biết yêu thương và hy sinh.
Đó là một buổi chiều mùa hè oi ả, bố mẹ có việc phải đi chợ cả buổi, tôi phải ở nhà trông em với biết bao vất vả, cực khổ. Lúc nào tôi cũng phải để mắt đến nó bởi vì nó quá nghịch ngợm, hiếu động. Nó cứ bắt tôi phải làm những trò chơi mà nó yêu cầu: làm ngựa cho nó cưỡi, chơi đùng đình,… Dỗ dành em ăn cơm là một cực hình của một người làm anh, làm chị. Nó cứ chạy nhảy, trêu chọc để tôi phải đuổi theo. Mãi mới đút được cho nó vài thìa, thế là cả quần áo lẫn mặt mũi tôi đều lấm lem. Tắm rửa cho nó cũng là một điều rất vui và thú vị. Nhìn thấy nó vùng vẫy trong bồn tắm, cười giòn tan, mọi mệt mỏi trong tôi như tan biến. Khi nó ngủ ngon lành trên chiếc giường nhỏ, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Cả buổi đó, tôi thực sự mệt lả người nhưng cũng cảm thấy hạnh phúc lạ thường. Tôi đã hiểu được phần nào nỗi vất vả của mẹ. Tôi đã có thể tự mình gánh vác một phần trách nhiệm của người lớn, và làm tốt việc đó. Khi bố mẹ đi chợ về, thấy em ngủ ngoan, thấy tôi mệt nhưng vẫn vui, mẹ đã mỉm cười và nói: “Con mẹ đã khôn lớn rồi đấy!”. Câu nói đó không chỉ là một lời khen, mà còn là một sự công nhận, một lời động viên vô giá. Nó khiến tôi cảm thấy tự hào về bản thân và nhận ra rằng tôi đã không còn là đứa trẻ chỉ biết chơi đùa nữa.
Khôn lớn đối với tôi là một điều gì đó rất thú vị và hạnh phúc. Đó không phải là sự giải thoát khỏi vòng tay bố mẹ, mà là được ở gần hơn, được cùng bố mẹ gánh vác những lo toan trong cuộc sống. Đã là khôn lớn, tôi xin hứa rằng sẽ luôn chăm lo học hành, ngoan ngoãn để trở thành con ngoan trò giỏi, không làm buồn lòng bố mẹ mình nữa.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 6
Khôn lớn từ sự tin tưởng của thầy cô
Mỗi người trong chúng ta đều có một khoảnh khắc đánh dấu sự trưởng thành, một thời điểm mà ta nhận ra mình đã bước sang một ngưỡng cửa mới của cuộc đời. Đối với tôi, điều đó đã trở thành hiện thực khi nhận được sự tin tưởng từ cô giáo chủ nhiệm.
Nhớ năm học lớp 5, tôi vẫn còn là một cô bé nhút nhát, rụt rè. Thế mà bây giờ, soi mình trước gương, tôi thấy một cô gái trẻ trung, mái tóc buông dài, đôi mắt tự tin hơn. Dáng vẻ vụng về, hay làm hỏng việc của ngày xưa đã nhường chỗ cho sự chín chắn, cẩn thận. Nhưng sự thay đổi lớn nhất, tôi tin rằng, không nằm ở vẻ bề ngoài, mà nằm ở một sự việc mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Để chuẩn bị cho kỳ kiểm tra đầu năm lớp 8, mẹ bảo tôi: “Con ạ, đã gần đến ngày kiểm tra rồi, con soạn lại góc học tập cho chu đáo đi! Con gái của mẹ đã lớn rồi! Năm nay con thử sắp xếp một mình xem sao!”. Nghe lời mẹ, tôi hí hoáy bắt tay vào soạn cặp. Tiếng chuông điện thoại reo vang, mẹ nhấc máy lên nghe, rồi nói: “Con ơi, cô chủ nhiệm muốn gặp con bàn công tác đấy!”. Tôi bồi hồi cầm điện thoại từ tay mẹ. Giọng cô ấm áp nhưng đầy nghiêm túc: “Ngọc ạ! Cô rất tin tưởng em về sức học, tính cách tự chủ, tính kỉ luật và lòng nhiệt tình giúp bạn. Vậy em hãy cố gắng giúp bạn Loan vượt qua kì ôn tập này, em nhé! Loan hiện nay cũng còn chưa khỏe…”
Trước niềm tin tưởng lớn lao của cô, em cảm động nói: “Vâng ạ, em sẽ giúp bạn hết lòng, để không phụ lòng tin tưởng của cô!”. Sau khi nhận lời, em cảm thấy lòng mình vui sướng vô cùng. Mẹ em trò chuyện với cô xong, lại gần bên em vuốt tóc em nói: “Đấy! Con đã lớn rồi, cô giáo giao cho con công tác là một vinh dự, và cũng là thử thách đấy! Hãy cố gắng lên, con nhé!”.
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình đã thật sự khôn lớn. Không còn là một cô bé chỉ biết lo cho bản thân, tôi đã biết gánh vác trách nhiệm với bạn bè, với tập thể. Tôi nhận ra rằng, sự trưởng thành đến khi ta được trao niềm tin và ta chứng minh được sự xứng đáng với niềm tin đó. Từ đó, tôi đã sống có trách nhiệm hơn, biết chia sẻ, hòa đồng hơn với mọi người. Sự khôn lớn của tôi đã khởi nguồn từ đây, từ lòng tin yêu của cô giáo và của mẹ.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 7
Khôn lớn từ những con đường tự đi
Trong cuộc sống, bất cứ ai trưởng thành cũng đều trải qua tuổi ấu thơ, tôi cũng không ngoại lệ. Ngày ấy, tôi hạnh phúc khi được sống trong một gia đình ấm êm, được ba mẹ yêu thương, hạnh phúc tràn đầy. Nhưng để thật sự lớn lên, tôi hiểu rằng mình phải tự bước đi trên đôi chân của chính mình. Và con đường từ nhà đến trường đã trở thành bài học đầu tiên về sự khôn lớn.
Hằng năm, tôi thường được ba mẹ chở đến trường. Ngồi sau lưng ba, tôi chỉ biết ngắm nhìn những chiếc xe cộ vội vã, những hàng cây lướt qua nhanh chóng, không chút lưu tâm. Thế nhưng năm nay, tôi đã tự đạp xe đến trường. Mỗi sáng, tôi cùng “người bạn” xe đạp thân thuộc đến lớp. Con đường quen thuộc ngày nào giờ trở nên lạ lùng đến thế. Tôi được tự do, được chủ động ngắm nhìn cảnh vật, cảm nhận làn gió nhẹ lùa qua mái tóc. Tôi thích nhất mỗi khi trời đổ mưa, được đạp xe dưới những giọt nước trời, hơn nữa những hạt mưa hắt vào mặt. Mỗi lần như thế, tôi thấy đôi chân mình săn chắc hơn, tinh thần cũng trở nên mạnh mẽ hơn.
Sự khôn lớn của tôi còn thể hiện rõ trong suy nghĩ và hành động. Mỗi buổi sáng, tôi không còn để mẹ đánh thức dậy mà tự biết xuống giường, xếp chăn màn gọn gàng. Sau khi ăn sáng, tôi tự biết rửa chén bát của mình. Ngày đó, tôi thường xuyên quên dụng cụ học tập vì ham chơi. Còn bây giờ, mỗi ngày sau khi học xong, tôi cẩn thận xem thời khóa biểu và soạn sách vở vào cặp.
Tôi dần nhận thấy mình có nhiều thay đổi: biết sắp xếp giờ học, không vội vã, cẩn thận với mọi việc, làm việc có trách nhiệm. Từng ngày trôi qua tôi biết quan tâm đến người thân, biết dạy em học; biết đọc báo cho ông bà nghe; và chia sẻ với mọi người mỗi khi họ có niềm vui và nỗi buồn. Việc tự đạp xe đến trường không chỉ giúp tôi khỏe hơn, mà còn dạy tôi bài học về sự tự lập. Tôi nhận ra rằng, để trưởng thành, ta phải tự mình bước đi, đối mặt với những thử thách trên đường. Tôi đã khôn lớn, và tôi tin rằng mình sẽ còn khôn lớn hơn nữa.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 8
Khôn lớn từ sự thay đổi sở thích
Thời gian trôi qua thật nhanh, cái tên gọi “con bé hậu đậu” giờ cũng không còn nữa. Thay vào đó là những lời khen. Cha tôi từng nói: “Con người có ước mơ và có nghị lực kiên trì biến ước mơ thành hiện thực thì mới là một con người thành công”. Cũng chính sau khi nghe những lời ấy, tôi đã tự lập ra cho mình những mục tiêu cần phải hoàn thành trong tương lai. Nhưng điều đặc biệt nhất khiến tôi nhận ra mình đã khôn lớn là sự thay đổi trong sở thích và suy nghĩ của bản thân.
Tôi không còn thích những nơi ồn ào, không còn hứng thú với những trò chơi điện tử mà tôi từng dành thời gian suốt ngày để chơi. Tôi không còn thích xem những bộ phim hoạt hình, đọc những cuốn truyện vô bổ nữa mà bây giờ tôi thích những nơi yên tĩnh, trầm lắng hơn. Tôi bắt đầu thích việc viết nhật kí, đọc những quyển tiểu thuyết, vẽ tranh khi vui cũng như khi buồn. Tôi có thể dành thời gian hàng giờ chỉ để ngắm một vật hay một cơn mưa. Những thay đổi nhỏ bé đó đã chứng minh rằng tâm hồn tôi đã lớn lên, đã biết trân trọng những điều bình dị, sâu lắng trong cuộc sống.
Trước đây, tôi làm nhiều điều mà không nghĩ đến hậu quả, nhưng bây giờ trước khi nói một lời nói, làm một việc gì đó, tôi đều suy nghĩ thật kĩ. Tôi từng làm cha mẹ phải buồn, phải lo lắng và thất vọng. Tôi lúc đó không hề biết những việc mình làm sẽ ảnh hưởng hay tổn thương cha mẹ ra sao. Cứ thích cái gì là làm thôi. Còn lúc này đây, nếu cho tôi một điều ước, tôi sẽ ước: thời gian quay trở lại để tôi sửa chữa mọi lỗi lầm mình đã gây ra. Phải chăng, tôi đã lớn?
Tôi cảm thấy mình đã khôn lớn về mọi mặt: thể xác lẫn tâm hồn. Lớn khôn không chỉ trong suy nghĩ mà còn về từng lời nói, cử chỉ hay cả suy nghĩ về tương lai và cuộc sống của mình. Tôi cũng đã học được rất nhiều bài học, suy nghĩ thận trọng hơn và có ý chí cho tương lai sau này. Có lẽ tôi đã lớn thật rồi.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 9
Khôn lớn khi hiểu sự vất vả của mẹ
Trong cuộc sống, mỗi chúng ta ai rồi cũng phải trưởng thành. Tôi đã từng là một đứa trẻ vô tư, hồn nhiên, được sống trong vòng tay yêu thương của ba mẹ mà không phải chịu bất cứ nỗi khổ cực nào. Tôi cứ nghĩ mình sẽ mãi mãi được bao bọc như thế. Nhưng khi ba tôi mất, mọi gánh nặng đều đè lên vai mẹ. Khi đó tôi muốn mình chóng lớn thật nhanh để phụ mẹ. Và tôi đã thật sự lớn lên khi hiểu được sự vất vả, những hy sinh thầm lặng của mẹ.
Hồi nhỏ, tôi luôn là đứa con được nuông chiều, được mẹ chăm sóc từng chút một. Mỗi khi bị ốm, mẹ lo lắng và thức trắng đêm để chăm sóc cho tôi, không phút ngơi nghỉ. Nhưng bây giờ thì khác, mỗi khi bị bệnh, tôi phải tự chăm sóc cho mình. Tôi đã lớn hơn về vóc dáng, nhưng hơn hết, tôi đã lớn hơn về suy nghĩ. Khi mẹ tôi bắt đầu già đi, tôi mới nhận ra mẹ đã vất vả như thế nào. Mọi gánh nặng đều đè lên vai mẹ và tôi, với tư cách là người con, phải có trách nhiệm san sẻ gánh nặng đó.
Tôi nhận ra những việc nhỏ nhặt hằng ngày mà mẹ phải làm. Nhìn mẹ làm việc, tôi cảm thấy mình thật vô dụng. Từ đó, tôi tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, phải làm thật nhiều việc nhà để mẹ không phải lo lắng cho tôi nữa. Tôi không còn ham mê những trò chơi vô bổ, mà dành thời gian giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm.
Tôi đã khôn lớn khi biết yêu cuộc sống, yêu quê hương đất nước mình nhiều hơn. Tổ quốc thật tươi đẹp và cuộc sống thật ngọt ngào. Tôi thấy mình cần có trách nhiệm mang lại niềm vui cho người khác và góp phần xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh phúc, xã hội bình yên, đất nước phồn vinh. Tôi thấy mình không chỉ lớn về vóc dáng mà còn lớn về suy nghĩ.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 10
Khôn lớn từ sự thấu hiểu và lòng vị tha
Cuộc đời người thay đổi theo độ tuổi, từng độ tuổi với cách gọi khác nhau. Rồi sẽ có một ngày, chúng ta nhận ra rằng mình đã trở nên khác đi so với ngày xưa. Tám năm đã trôi qua kể từ khi tôi bước vào cấp một, nhưng rồi tôi cũng nhận ra rằng: “Tôi đã khôn lớn”.
Lớn khôn không phải chỉ là sự lớn lên về thể xác, mà còn là sự trưởng thành về tâm hồn. Giờ đây, tôi không còn là một đứa trẻ chỉ biết nghĩ đến bản thân mình nữa. Tôi đã học được cách bao dung và tha thứ cho lỗi lầm của người khác. Có người từng nói quyền lực của đất là bồi đắp và kết tụ, quyền lực của nước là làm tràn đầy, quyền lực của gió là cuốn trôi, quyền lực của lửa là thiêu cháy. Còn quyền lực của sự tha thứ, còn vượt qua cả đất, nước, gió và lửa, đó là quyền lực của sự hàn gắn.
Tôi thấy mình đã lớn khi trước một lỗi lầm của bạn bè, tôi biết bỏ qua để gìn giữ những mối quan hệ tốt. Ngày đó, tôi và cô bạn thân đã giận nhau chỉ vì một chuyện nhỏ. Tôi cáu gắt, nhõng nhẽo và không chịu làm hòa. Cô bé tôi ngày trước hay để bụng, nay đã biết gạt đi cái tôi để chủ động làm lành trước. Tôi hiểu rằng, để có thể sống tốt hơn, tôi cần phải có một tâm hồn rộng mở, biết yêu thương và chia sẻ. Tôi đã học được cách lắng nghe người khác, học được cách đặt mình vào vị trí của họ để thấu hiểu.
Sự khôn lớn là bổn phận, trách nhiệm và ý thức tự giác của mỗi người. Tôi cũng thế. Tôi không chỉ lớn lên về ngoại hình mà còn trưởng thành trong suy nghĩ. Tôi biết rằng, một người trưởng thành sẽ phải có trách nhiệm với lời nói và hành động của mình. Tôi cũng đã học được cách chấp nhận những điều không như ý muốn. Tôi hiểu rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng. Việc đối mặt và vượt qua khó khăn cũng là một cách để tôi lớn lên.
Tôi tin rằng tôi đã khôn lớn, nhưng chặng đường phía trước vẫn còn rất dài. Tôi sẽ tiếp tục học hỏi, rèn luyện để trở thành một người có ích cho gia đình và xã hội. Và giờ tôi có thể tự hào nói với mọi người: “Tôi đã lớn khôn”.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 11
Khôn lớn từ việc chấp nhận sự phức tạp của cuộc sống
Đi hết chặng đường gần 15 năm trên đời, tôi không còn là một đứa bé ngây thơ và nhõng nhẽo như xưa. Tôi lớn lên trông thấy, không chỉ ở vóc dáng, mà còn ở những nhận thức về thế giới xung quanh. Cuộc sống này đâu còn là một màu hồng đẹp đẽ như tôi từng thấy, mà là một bức tranh đa sắc, phức tạp, với những cái cao cả và thấp hèn, đẹp đẽ và xấu xí, thiện và ác… Tất cả những mặt đối lập ấy cùng tồn tại và chuyển hóa vào nhau.
Tôi đã khôn lớn khi không còn nhìn cuộc sống bằng một con mắt đơn giản, mà đã biết phân tích, suy ngẫm để tìm ra bản chất của vấn đề. Tôi hiểu rằng, để không bị cuốn vào những điều tiêu cực, tôi cần phải tỉnh táo và bản lĩnh. Chính hiện thực ấy đã tôi rèn nhận thức, tâm hồn của tôi. Với cái nhìn đa chiều, tôi có một cái nhìn toàn cảnh về cuộc sống, nắm bắt được những bản chất để có cách ứng xử hợp lí.
Tôi đã khôn lớn còn bởi tôi đã hiểu hơn về chính bản thân mình. Mỗi con người không hề giản đơn, xuôi chiều như bề ngoài chúng ta thấy. Đó là một tiểu vũ trụ với đầy những bí ẩn đang chờ người du hành đến khám phá. Và tôi cũng đã và đang tiến những bước đầu tiên để khai phá tâm hồn mình. Khi tôi hiểu được tôi thì tôi sẽ nhận thức được bản thân mình từ tính cách, phẩm chất, sở thích…. Tôi cũng đã tìm thấy những đam mê, những ước muốn, những khát vọng riêng. Cùng với ngọn lửa của niềm tin và tri thức, tôi sẽ cố hết sức để thổi bùng những ngọn lửa đang tiềm ẩn.
Giờ đây, tôi thấy mình đã khôn lớn chỉ là một phần rất nhỏ. Chặng đường đời còn rất dài và thật lắm chông gai, tôi luôn tự dặn lòng phải chân cứng đá mềm để bước vào đời.
Bài viết số 1 lớp 8 đề 3 – Văn mẫu lớp 8 bài 12
Khôn lớn từ những sai lầm và hối hận
Mỗi chúng ta ai rồi cũng phải trưởng thành, vững bước đi trên con đường tương lai phía trước; không thể mãi trẻ con, dựa dẫm vào bố mẹ. Ý thức được điều đó, bản thân tôi đã cố gắng thay đổi rất nhiều, và tôi thấy mình đã lớn khôn. Nhưng sự trưởng thành ấy không phải tự nhiên mà có. Đó là cả một quá trình tích lũy, rèn luyện và bao nhiêu bài học kinh nghiệm cho bản thân tôi, đặc biệt là từ những sai lầm và hối hận.
Khoảng một năm trước, tôi vẫn còn là một đứa trẻ ham chơi, vô lo vô nghĩ và chỉ quan tâm đến những thú vui, sở thích của mình. Tôi ham mê trò chơi điện tử đến mức thường xuyên lén bố mẹ chơi và nghỉ học để ngồi ở quán net cho xong ván. Lần đó, một anh lớn thách đấu tôi chơi game. Tôi đồng ý và đã nghỉ học, ngồi đấu game cả buổi tối đến tận ngày hôm sau mà không về nhà. Tôi không hề biết là bố mẹ lại lo lắng cho mình như thế.
Trưa hôm sau, tôi ung dung đi về, dù biết sẽ bị bố mẹ quát mắng nhưng không hề mảy may lo sợ. Nhưng khi đặt chân vào nhà, mọi thứ khác xa tưởng tượng của tôi. Đập vào mắt tôi là hình ảnh mẹ tôi đang ôm mặt khóc, bố tôi gục đầu đầy mệt mỏi, lo âu. Tôi đang không hiểu chuyện gì xảy ra thì mẹ chạy đến ôm chặt lấy tôi khóc nức nở. Mãi sau tôi mới biết hóa ra bố mẹ tưởng tôi bị bắt cóc nên đã vô cùng lo lắng và chạy khắp nơi để tìm tôi. Hôm đó, sau khi thừa nhận lỗi lầm, bố tôi có nói một câu mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được: “Là một người đàn ông, điều tối thiểu là không được làm những người yêu thương mình phải khóc, phải lo lắng.” Tôi hiểu và nhận ra lỗi lầm của mình.
Từ ngày hôm đó, tôi tự hứa với lòng phải quyết tâm bỏ chơi game và học hành thật tốt để bố mẹ yên lòng. Tôi quan tâm đến gia đình nhiều hơn, cố gắng mọi thứ nhiều hơn và chính sự cố gắng đó làm tôi tốt hơn và vui vẻ hơn. Nếu không có lỗi lầm, con người chúng ta sẽ không thể trưởng thành. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy cố gắng rút ra bài học và sửa chữa lỗi lầm của mình trước khi quá muộn để sống tốt hơn và trưởng thành hơn.
Nguồn: vanmau.vn