1. Home
  2. Văn mẫu lớp 5
  3. Kể sáng tạo câu chuyện Rùa và Thỏ
Hà Dím 3 phút trước

Kể sáng tạo câu chuyện Rùa và Thỏ

Kể sáng tạo câu chuyện Rùa và Thỏ, bài văn mẫu lớp 5 sinh động, tái hiện cuộc đua đầy kịch tính, nhấn mạnh ý chí, sự kiên trì, giàu ý nghĩa giáo dục.

Đề bài: Kể sáng tạo câu chuyện Rùa và Thỏ – Văn mẫu lớp 5

Kể sáng tạo câu chuyện Rùa và Thỏ

Bài mẫu 1: Ngôi kể của Thỏ

Ngày xưa, trong một khu rừng bạt ngàn cây xanh và nắng ấm, tôi là Thỏ, nổi tiếng với đôi tai dài và tài chạy nhanh như gió. Mọi người trong rừng đều trầm trồ, ngưỡng mộ mỗi khi tôi lướt qua. Điều đó khiến tôi vô cùng kiêu ngạo, và Rùa chính là “nạn nhân” của sự kiêu ngạo ấy.

Một buổi sáng, tôi thấy Rùa đang chậm rãi bước đi. Mỗi bước chân của cậu ấy đều rất nặng nề và rụt rè. Tôi cười lớn, phá tan sự yên tĩnh của khu rừng:

“Ha! Rùa ơi, đi đứng gì mà chậm chạp thế? Cậu mà đòi đua với tôi thì đến kiếp sau cũng không thắng nổi đâu!”

Rùa không hề tỏ vẻ bực tức, mà chỉ ngẩng đầu nhìn tôi với ánh mắt bình thản đến lạ.

“Thỏ này, đừng khinh thường người khác chỉ vì tốc độ. Hãy thử một cuộc đua xem sao? Đích đến là cây đại thụ cổ thụ ở cuối rừng.”

Cuộc thách đấu được cả khu rừng nhiệt tình ủng hộ. Voi làm trọng tài, Sóc, Khỉ, Nai, Hươu… tất cả đều có mặt để cổ vũ.

Khi tiếng còi vang lên, tôi phóng đi như một mũi tên. Gió tạt vào mặt, cảnh vật hai bên đường mờ nhòe. Tôi để lại Rùa ở phía sau, chỉ còn là một chấm nhỏ. “Cuộc đua này quá dễ dàng!” – Tôi thầm nghĩ. Chạy được nửa đường, tôi cảm thấy hơi mệt. Tôi quay đầu lại, tìm kiếm “chiếc bóng” của Rùa, nhưng chẳng thấy gì. Tôi quyết định nghỉ ngơi dưới một gốc cây cổ thụ to lớn, râm mát. “Rùa chậm như vậy, mình có ngủ một giấc cũng thừa sức thắng” – Tôi tự nhủ, rồi gặm một củ cà rốt giòn tan.

Tôi thiếp đi. Trong giấc mơ, tôi thấy mình đang đứng trên đỉnh vinh quang, nhận vòng hoa chiến thắng từ mọi người. Mọi người đều tung hô tôi, còn Rùa thì đứng ở dưới, cúi gằm mặt vì thua cuộc. Giấc mơ ấy khiến tôi mỉm cười đầy tự mãn.

Bỗng, một tiếng hò reo vang dội, kéo tôi tỉnh giấc. Tôi bàng hoàng, dụi mắt, nhìn về phía trước. Tim tôi đập loạn xạ. Không thể nào! Rùa đang ở rất gần vạch đích, chỉ còn vài bước nữa thôi. Cậu ấy vẫn kiên trì, từng bước, từng bước, không một chút vội vã. Tôi hoảng hốt, co cẳng chạy hết sức. Nhưng đã quá muộn! Khi tôi đến nơi, Rùa đã đứng đó, thở đều đều, nở một nụ cười điềm tĩnh. Cả khu rừng vỗ tay tán thưởng, tung hô Rùa là người chiến thắng. Tôi đứng chết lặng, xấu hổ vô cùng.

Rùa thấy tôi ngã, liền bước đến, đôi mắt hiền từ nhìn tôi.

“Thỏ này, cậu không sao chứ?”

Câu hỏi ấy của Rùa như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi. Tôi chỉ biết cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Rùa. Cậu ấy không hề cười nhạo, mà còn dìu tôi đến bên vạch đích.

Từ đó, tôi đã thay đổi. Tôi không còn kiêu ngạo, khinh thường người khác nữa. Tôi và Rùa trở thành bạn thân. Cuộc thi năm ấy, tôi đã thua. Nhưng đó là thất bại đáng giá nhất trong cuộc đời tôi. Tôi học được rằng, “chiến thắng” không phải là tất cả. Thành công thực sự chỉ đến với những ai có sự nỗ lực và kiên trì, dù cho bước đi có chậm rãi đến đâu.

Bài mẫu 2: Ngôi kể của Rùa

Tôi là Rùa. Mọi người thường nghĩ tôi chậm chạp, nhưng họ không biết rằng, tôi có một sức mạnh khác, đó là sự kiên trì và một ý chí sắt đá. Khi Thỏ thách đấu, tôi không hề nao núng. Tôi biết mình không thể chạy nhanh bằng cậu ấy, nhưng tôi tin vào chính bản thân mình.

Khi tiếng còi vang lên, tôi nhìn Thỏ phóng đi như một luồng gió. Cậu ấy nhanh đến nỗi chỉ còn là một vệt mờ. Cả khu rừng hò reo, tung hô, nhưng tôi vẫn giữ nhịp bước chân của mình. Tôi bước đi một cách từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi bước đều rất chắc chắn. Dù đi qua những con dốc đá lởm chởm hay những con suối nhỏ, tôi cũng không hề nao núng. Tôi không chạy đua với Thỏ, tôi chỉ đang chạy đua với chính bản thân mình.

Đi được một lúc, tôi thấy Thỏ đang ngủ dưới gốc cây. Tôi không ngạc nhiên. Tôi biết Thỏ rất tài giỏi, nhưng cậu ấy lại thiếu sự bền bỉ. Tôi không dừng lại, chỉ lặng lẽ đi qua. Tôi không muốn đánh thức Thỏ, bởi tôi tin rằng mỗi người phải tự học lấy bài học của riêng mình. Khi tôi gần đến đích, tôi nghe thấy tiếng hò reo của cả khu rừng. Tôi cảm nhận được sự vỡ òa, sự tự hào của họ dành cho tôi. Tôi đã chiến thắng.

Khi tôi về đích, Thỏ cũng vừa tỉnh giấc và chạy đến. Tôi thấy cậu ấy ngã, vẻ mặt đầy xấu hổ. Tôi không hề cười nhạo, mà chỉ bước đến hỏi thăm. Thỏ đã học được bài học của cậu ấy, và tôi cũng học được bài học của mình. Cuộc đua này không chỉ chứng minh rằng “chậm mà chắc,” mà còn dạy tôi rằng, chiến thắng vĩ đại nhất là chiến thắng chính mình.

Bài mẫu 3: Ngôi kể thứ ba với góc nhìn rộng

Khu rừng hôm nay rộn ràng hơn bao giờ hết. Tất cả các loài vật đều tụ tập đông đủ, háo hức chờ đợi cuộc đua giữa Thỏ và Rùa. Thỏ, với đôi tai dài và đôi chân nhanh thoăn thoắt, là niềm tự hào của cả khu rừng. Còn Rùa, với chiếc mai nặng trịch, lại là một hình ảnh đầy kiên nhẫn và từ tốn.

Khi tiếng còi hiệu vang lên, Thỏ phóng đi như một mũi tên. Gió tạt vào mặt Thỏ, cảnh vật hai bên đường lướt qua như một dải lụa xanh. Thỏ nhanh đến nỗi chỉ trong chốc lát đã biến thành một chấm nhỏ, rồi biến mất hẳn. Các con vật đều tin chắc rằng Thỏ sẽ thắng, nhưng Rùa vẫn bình thản, từng bước, từng bước, chậm rãi tiến lên. Rùa không hề vội vã, chỉ chú tâm vào con đường trước mặt, bỏ qua những bông hoa dại ven đường, bỏ qua tiếng chim hót trên cành cây.

Thỏ, vì quá tự mãn, đã ngủ quên dưới gốc cây. Khi cả khu rừng tưởng rằng cuộc đua đã kết thúc, bỗng có tiếng hò reo vang lên. Rùa, với sự kiên trì đáng kinh ngạc, đã xuất hiện ở gần vạch đích. Không còn ai cổ vũ cho Thỏ nữa, tất cả đều hướng về Rùa. Họ ngỡ ngàng, rồi vỡ òa trong tiếng hò reo khi Rùa về đích. Thỏ, tỉnh giấc, hoảng hốt chạy đến, nhưng đã quá muộn.

Cuộc đua kết thúc, nhưng câu chuyện về nó sẽ còn mãi. Rùa đã không chỉ chiến thắng Thỏ, mà còn chiến thắng sự kiêu ngạo, sự khinh thường. Cả khu rừng đã học được một bài học quý giá: tốc độ không phải là tất cả, ý chí và sự bền bỉ mới là chìa khóa dẫn đến thành công.

Bài văn mẫu kể sáng tạo câu chuyện Rùa và Thỏ ngắn gọn được thực hiện bởi vanmau.vn. Các trang khác lấy bài xin ghi nguồn.
2 lượt xem | 0 bình luận

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!